Bài viết

0359194896

Bắc Ninh24/06/2026Dương Thị Minh Hằng (Tiên Lục)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình tìm hiểu về những câu chuyện lịch sử của quê hương, tôi có dịp được gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ đầy xúc động của bác Dương Văn Hiển, thương binh kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hiện đang sinh sống tại thôn Cánh, xã Tiên Lục, tỉnh Bắc Ninh.

Bác Hiển sinh năm 1953. Năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi, hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, bác lên đường nhập ngũ với khát vọng góp sức bảo vệ đất nước. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra vô cùng ác liệt, đặc biệt tại chiến trường Quảng Trị – nơi được xem là một trong những mặt trận khốc liệt nhất của cuộc chiến.

Nhắc lại những ngày tháng ấy, bác Hiển không khỏi xúc động. Bác kể rằng cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Các chiến sĩ phải hành quân liên tục, ăn ở trong hầm hào, thiếu thốn đủ bề nhưng ai cũng quyết tâm chiến đấu vì độc lập dân tộc. Tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn động viên to lớn giúp mọi người vượt qua những khó khăn, hiểm nguy.

Năm 1972, trong những trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, bác Hiển cùng đồng đội chiến đấu dưới mưa bom bão đạn của kẻ thù. Thành cổ Quảng Trị khi ấy là nơi diễn ra những cuộc giao tranh vô cùng ác liệt. Bom đạn dội xuống ngày đêm, đất đá bị cày xới liên tục. Trong một trận chiến, bác không may bị đạn bắn trúng vào ngực. Vết thương rất nặng khiến bác phải được đưa ra tuyến sau điều trị khẩn cấp.

Sau thời gian chữa trị, sức khỏe của bác dần ổn định nhưng thương tật để lại không cho phép bác tiếp tục tham gia chiến đấu. Bác buộc phải rời quân ngũ trong niềm tiếc nuối vì chưa thể tiếp tục sát cánh cùng đồng đội trên chiến trường. Tuy nhiên, bác luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Trở về quê hương, mang trên mình vết thương chiến tranh, bác Hiển tiếp tục nỗ lực vượt qua khó khăn, chăm lo lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Dù tuổi đã cao nhưng bác vẫn luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ, sống giản dị, gương mẫu và thường xuyên nhắc nhở con cháu về truyền thống yêu nước.

Bác Hiển chia sẻ rằng những đồng đội đã ngã xuống tại Thành cổ Quảng Trị luôn là ký ức không thể nào quên trong cuộc đời mình. Theo bác, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của các thế hệ đi trước. Vì vậy, thế hệ trẻ cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức và góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.

Qua câu chuyện của bác Nguyễn Văn Hiển, tôi càng hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh cao cả của những người chiến sĩ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Vết thương trên ngực bác không chỉ là dấu tích của chiến tranh mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh. Đây là bài học quý báu giúp tôi thêm tự hào về truyền thống dân tộc và có ý thức hơn trong học tập, rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn