07/1978 10/1982
Tôi sinh năm 1959, nhập ngũ tháng 7 năm 1978. Lúc ấy tôi mới 19 tuổi thôi. Nói thật là đi bộ đội thời điểm đó cũng không nghĩ gì to tát đâu, chỉ nghĩ đơn giản là đến tuổi thì đi, đất nước cần thì mình lên đường.
Những ngày đầu vào đơn vị là vất vả nhất. Trước ở nhà quen tự do rồi, vào đây cái gì cũng theo giờ giấc. Sáng dậy sớm, gấp chăn màn cho vuông vắn, rồi ra sân tập. Tập từ chạy bộ, chống đẩy, đến mang vác nặng. Có hôm nắng chang chang, mồ hôi chảy ướt cả áo, nhưng vẫn phải tập đủ bài.
Lúc đầu cũng mệt, có khi tối về nằm xuống là ngủ luôn, không nghĩ được gì. Nhưng dần dần thành quen. Người nó cũng rắn rỏi hơn, không còn như lúc mới vào nữa.
Ở trong đơn vị, anh em sống với nhau tình cảm lắm. Có gì ăn cũng chia nhau. Bữa cơm đơn giản thôi, nhưng ăn rất ngon, vì lúc nào cũng đói. Những lúc rảnh hiếm hoi thì ngồi nói chuyện, kể về quê nhà. Ai cũng nhớ nhà, nhưng không ai nói ra nhiều.
Thời điểm tôi đi bộ đội thì chiến tranh đã kết thúc rồi, nhưng nhiệm vụ vẫn còn. Bọn tôi vẫn huấn luyện thường xuyên, sẵn sàng khi có việc. Có những đợt hành quân dài, mang theo đầy đủ đồ đạc, đi bộ cả ngày. Mệt thì nghỉ ven đường một lúc rồi lại đi tiếp.
Tôi nhớ có lần hành quân trời mưa, đường trơn, đi ngã lên ngã xuống. Quần áo bẩn hết, người thì ướt, nhưng vẫn phải đi cho kịp đội hình. Những lúc như thế mới thấy mình phải cố gắng thế nào. Không ai bỏ cuộc giữa chừng cả.
Ở trong quân ngũ vài năm, tôi thấy mình thay đổi nhiều. Biết tự lo cho bản thân, biết sống có kỷ luật, biết nghĩ cho tập thể. Không còn kiểu thích gì làm nấy như trước nữa.
Đến tháng 10 năm 1982 thì tôi xuất ngũ.
Ngày về lại nhà, nhìn mọi thứ quen mà thấy lạ. Nhà vẫn thế, nhưng mình thì khác rồi. Đi vài năm thôi mà thấy trưởng thành hẳn. Sau này nghĩ lại, quãng thời gian đi bộ đội tuy vất vả nhưng đáng giá.
Nó không phải là những gì lớn lao, mà là những thứ rất đơn giản: rèn cho mình tính chịu khó, tính kỷ luật, và biết quý cuộc sống bình thường sau này.


