1.000 ngày giữ đảo Cồn Cỏ
1.000 ngày giữ đảo Cồn Cỏ
Vào năm 1962, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc 22 tuổi nhập ngũ, được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong ở Vĩnh Linh, Quảng Trị, với nhiệm vụ bảo vệ giới tuyến. Năm 1965, khi cuộc chiến tranh chống đế quốc Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, đảo Cồn Cỏ - được mệnh danh là "mắt thần" của miền Bắc trở thành mục tiêu đánh phá hàng ngày của máy bay, tàu chiến địch.
Trạc và đồng đội đã được lựa chọn giữ đảo, với sáng kiến "cạo trọc đầu" để tiết kiệm tối đa nước ngọt gội đầu khi ra đảo. Đêm mùa hè tháng 7/1965, trung đội của ông vượt 17 hải lý giữa muôn trùng sóng gió và sự bao vây của địch, đặt chân lên đảo tiền tiêu.
Gần 1.000 ngày giữ đảo, Trạc không thể nhớ hết có bao nhiêu trận bom, bao nhiêu cuộc chiến:
Bình quân mỗi cán bộ, chiến sĩ hứng chịu gần 40 tấn bom đạn, mỗi héc-ta đất bị cày đi xới lại 22,6 tấn vật nổ.
Họ phải sống cầm hơi, chặt chuối rừng vắt nước uống khi tiếp tế gián đoạn, đồng đội hy sinh liên tục nhưng người khác xông lên thay thế.
Nhân dân địa phương như cụ Thục 60 tuổi đã giúp họ theo dõi thời tiết, đảm bảo an toàn cho mọi chuyến tiếp tế ra đảo.
Tháng 8/1968, trong chuyến trinh sát trận địa, Trạc bị vướng bom nổ chậm, chiến sĩ đồng đội hy sinh tại chỗ, ông bị hất tung và vỡ nhãn cầu cả hai mắt. Sau khi lắp mắt giả, ông không thể quay trở lại tuyến chiến trường ở tuổi 28, nhưng vẫn giữ vững niềm tin: "Danh hiệu anh hùng của tôi được tô thắm bằng máu của đồng đội".


