1.000 Ngày Giữ Đảo Cồn Cỏ — Khúc Tráng Ca Của Những “Cột Thép” Tiền Tiêu
1.000 Ngày Giữ Đảo Cồn Cỏ — Khúc Tráng Ca Của Những “Cột Thép” Tiền Tiêu
Quyết tâm sắt đá từ những chiếc "đầu trọc" ra trận
Tháng 7/1965, khi đế quốc Mỹ điên cuồng leo thang đánh phá miền Bắc, đảo Cồn Cỏ trở thành mục tiêu triệt hạ hàng đầu của máy bay và tàu chiến địch. Nhận lệnh bảo vệ vị trí chiến lược này, các chiến sĩ thuộc Đại đội 1 (Đại đội Lê Hồng Phong), Trung đoàn 270 Đặc khu Vĩnh Linh đã đồng loạt viết tâm thư bằng máu xung phong ra đảo.
Trước giờ xuất phát vượt biển, toàn bộ trung đội đã quyết định cạo trọc đầu. Đó không chỉ là sự chuẩn bị thực tế cho những ngày tháng khan hiếm nước ngọt sinh hoạt trên đảo, mà còn là lời thề quyết tử: Một khi đã đặt chân lên Cồn Cỏ, các chiến sĩ xác định chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, xem nhẹ mọi gian khổ, hiểm nguy.
Sinh tử dưới "túi bom" và những ngày vắt chuối rừng lấy nước
Trong suốt gần 1.000 ngày đêm ấy, hòn đảo tiền tiêu đã phải hứng chịu một lượng bom đạn khổng lồ. Theo số liệu lịch sử tại Cổng thông tin Câu chuyện lịch sử, từ năm 1964 đến 1968, quân địch đã trút xuống Cồn Cỏ hơn 1,3 vạn quả bom, hàng vạn quả rốc-két và hơn 4.000 quả đạn pháo từ tàu chiến. Bình quân mỗi chiến sĩ trên đảo phải gánh chịu hàng trăm quả bom đạn các loại.
Sự tàn khốc của chiến tranh đã biến một hòn đảo xanh tươi trở thành bãi hoang tàn, không còn một bóng cây, mặt đất bị cày đi xới lại liên tục. Những lúc cao điểm bị địch bao vây phong tỏa, đường tiếp tế từ đất liền bị cắt đứt, các chiến sĩ phải đối mặt với cái đói và cái khát tột cùng. Họ phải chặt cây chuối rừng, vắt từng giọt nước chát để uống cầm hơi nhằm tiếp tục ôm chắc tay súng. Dù vậy, từ điểm cao nhất của đảo, những "mắt thần" như trinh sát pháo cao xạ Lê Hữu Trạc vẫn kiên cường bám trụ, kịp thời phát hiện máy bay, tàu chiến địch để báo động cho đồng đội đánh trả. Người này hy sinh, người khác lập tức xông lên thay thế, quyết không để mất một tấc đất chủ quyền.
Ngọn hải đăng bất tử của tinh thần giữ biển
Hành trình gần 1.000 ngày đêm bảo vệ Cồn Cỏ kết thúc khi hòn đảo vinh dự được Bác Hồ gửi thư khen ngợi và phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1966. Những người lính bước ra từ trận chiến ấy, tiêu biểu như Anh hùng Lê Hữu Trạc, dù mang trên mình thương tật nặng nề (ông bị hỏng đôi mắt vĩnh viễn do bom nổ chậm năm 1968), vẫn giữ vẹn nguyên khí chất Bộ đội Cụ Hồ. Trở về đời thường, ông tiếp tục cống hiến, dẫn dắt phong trào giúp đỡ những người đồng cảnh ngộ với tinh thần "tàn nhưng không phế".
Hôm nay, du khách đi Tour du lịch đảo Cồn Cỏ từ cảng Cửa Việt sẽ thấy một "viên ngọc xanh" ngợp bóng cây trái và những công trình hiện đại. Thế nhưng dưới tầng đất bazan của hòn đảo ấy, xương máu và ý chí của thế hệ thanh niên tuổi đôi mươi thời hoa lửa vẫn luôn là bệ đỡ vững chắc, thắp sáng ngọn hải đăng chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.



