1 lon sữa đặc
Trong kho tiếp tế có một lon sữa đặc. Chỉ một lon thôi mà chúng tôi xem như báu vật. Sữa để bồi dưỡng người sốt rét nặng, hoặc cho thương binh mất máu.
Đêm đó có một chiến sĩ bị sốt rét ác tính, môi tím, người lạnh ngắt. Tôi pha một thìa sữa vào nước ấm, đút từng ngụm nhỏ. Cậu mở mắt, nhìn tôi, thều thào: “Chị ơi… em sống nổi không?”
Tôi nói: “Sống. Ráng sống.”
Tôi biết chỉ một lon sữa không thể quyết định tất cả. Nhưng tôi tin trong cơn yếu nhất, người ta cần một tia ngọt để giữ lại hy vọng.
Đến sáng, cậu bớt mê man. Tôi thở phào. Lúc đó lon sữa chỉ còn đáy.
Mấy ngày sau, đơn vị tôi nhận thêm hàng tiếp tế. Anh chỉ huy đưa tôi một lon sữa mới, nói nhỏ: “Chị giữ đi, lần trước chị cứu người.”
Tôi cười mà nước mắt rơi.
Giờ hòa bình, sữa đầy chợ. Nhưng mỗi khi thấy lon sữa, tôi lại nhớ đêm đó. Trong rừng sâu, một thìa ngọt đã giúp một người bấu víu vào sự sống.



