1. Mẹ VNAH Huỳnh Thị Lơ
Một buổi sáng đẹp trời, những tia nắng nhẹ khẽ chiếu qua những khóm lá cây trên con đường mà tôi vẫn đi làm thường ngày. Nhưng hôm nay, tôi thật sự cảm thấy thiêng liêng và hạnh phúc khi cùng với các bạn đoàn viên xã Tân An Hội và các em trong nhóm Hoa Phượng Đỏ đến thăm một ngôi nhà mà ở đó, một người mẹ đã làm hậu phương vững chắc trong cuộc kháng chiến, tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội ở ngoài sa trường. Đó chính là Mẹ Huỳnh Thị Lơ, người đã cho tôi và các bạn những cảm xúc hào hùng như đang quay về thời kháng chiến oanh liệt.
“Mái tóc mẹ pha màu sương khói
Đôi mắt buồn mòn mỏi thời gian
Gió lùa hiu hắt khói nhang
Bóng mẹ thầm lặng nghĩa trang nhạt nhòa…”
Mẹ Huỳnh Thị Lơ có bốn người con nhưng Mẹ đã phải trải qua nỗi đau dằn xé vì chiến tranh ác liệt. Nỗi đau thứ nhất là khi người chồng tham gia kháng chiến, Mẹ phải gồng gánh khi một mình nuôi dưỡng bốn người con khôn lớn và để làm một hậu phương cho người chồng đang ngày đêm chiến đấu mang hòa bình về cho đất nước. Nhưng than ôi! Khi Mẹ nghe tin người chồng của mình đã hi sinh trên vùng chiến trận xa xôi và lạnh lẽo, Mẹ như tan nát cõi lòng nhưng vì các con, Mẹ đã nén nỗi đau ấy và tiếp tục làm bóng mát, làm nhựa sống truyền cho chồi non lộc biếc lớn lên.
“Thời gian có xoá được không
Nỗi đau lòng Mẹ mất chồng mất con
Tháng năm chờ đợi mỏi mòn
Trái tim đau đớn héo hon thân gầy”
Năm tháng trôi qua nhưng nỗi đau ấy vẫn hiện hữu trong lòng của Mẹ như một vết thương chẳng thể lành lại. Nhưng một lần nữa, Mẹ đã phải đối diện với chính nó khi một người con đầu lòng của Mẹ đã tiếp tục hi sinh trên sa trường. Lại đến đây, tôi khẽ đưa mắt nhìn lên, đôi mắt Mẹ dường như đã rơi nước mắt tự bao giờ. Trên những nết nhăn theo năm tháng đã vô tình chứa đựng những giọt nước mắt đau thương ấy, chúng tôi khẽ cuối đầu trước sự hi sinh quá lớn lao của các anh chiến sĩ và sự chịu đựng quá nhiều của các Mẹ. Mẹ bảo rằng: “Mẹ buồn lắm, nhưng tụi con à, vì Tổ quốc kêu gọi, Mẹ sẵn sàng vượt qua tất cả đau thương”. Câu nói ấy như thất tỉnh chúng tôi, những người trẻ của thế hệ hòa bình phải cùng nhau có trách nhiệm chung tay bảo vệ và xây dựng đất nước. Và, đã hai lần đau, Mẹ vẫn kiên cường vượt qua vì ba người con còn lại của Mẹ đã mất đi người anh và cha của mình.
Cũng vì tuổi già sức yếu nên Mẹ cũng chia sẻ với chúng tôi những gì mà Mẹ còn nhớ trong lúc chiến tranh đang giày xéo quê hương. Mẹ nói: “Chắc do Mẹ lớn tuổi rồi nên bây giờ Mẹ chẳng thể nhớ được nhiều để kể cho chúng con nghe, nhưng Mẹ sẽ kể về một câu chuyện mà Mẹ nhớ nhất chính là khi chính Mẹ trực tiếp tham gia cách mạng.”
Khi đó, đất nước mình chưa giải phóng, Mẹ còn ở trong ấp chiến lược, quân ta và quân Mỹ đang đánh nhau, Mẹ cùng với ba người đàn bà khác nhận nhiệm vụ khiêng xác giặc Mỹ ra khỏi vùng giải phóng. Có một lần, do số lượng giặc chết nhiều, Mẹ cùng với ba cô khiêng băng-ca xác một lính Mỹ từ Bò Cạp đến Bùa Chúa, trên đường đi phải băng qua suối Bùa Chúa mới lên được ấp Trảng Lắm thì mới hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng chẳng bao giờ là dễ dàng, lúc đấy cả hai bên quân ta và quân giặc đang đánh nhau rất quyết liệt, đi một đoạn thì Mẹ và các cô phải nằm sát xuống một chiếc hố vì đạn bay quá nhiều không thể tiếp tục chuyến đi. Nhưng với ý chí quyết tâm và lòng yêu nước vô bờ bến, Mẹ và các cô đã đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ của mình mặc cho súng đạn đang hăm he sự sống. Lúc Mẹ nằm xuống chờ cho đạn bay ít lại thì Mẹ cảm giác được khoảng một gang tay trở lên thôi là đạn đang bay lướt qua người Mẹ trên không trung ấy. Chiếc nón lá của Mẹ đã thủng nhiều lỗ vì đạn. Rồi Mẹ và các cô tiếp tục đi. Nhưng đạn đã vô tình trúng vào người của lần lượt ba cô kia và chỉ còn mỗi mình Mẹ sống sót cho trận khiêng xác giặc đến vùng Trảng Lắm ấy. Mẹ thật sự không sợ cái chết vì Mẹ sống là vì Tổ Quốc thân thương này.”
“Xin kính cẩn nghiêng mình
Trước những anh linh liệt sĩ
Trước những Bà Mẹ Việt Nam anh hùng
Vì sự trường tồn của đất nước 4000 năm
Vì nghĩa vụ quốc tế cao cả
Đã hiến dâng những người con trung hiếu
Để trên trái đất này
Không còn chỗ đứng chiến tranh”
Mẹ đã hiến dâng cả máu thịt cho đất nước được ấm no, hạnh phúc. Hãy nhớ rằng “Đừng bao giờ quên đi quá khứ, quên đi mảnh đất này vì đó là một trang sử thiêng liêng, oanh liệt của Tổ quốc”. Xin một lần nữa gửi tấm lòng biết ơn của chúng con - những thế hệ trong thời đại hòa bình một sự biết ơn vô bờ bến vì sự hi sinh cao cả của các anh chiến sĩ, của Mẹ Việt Nam anh hùng Huỳnh Thị Lơ như một đóa hoa ngát hương lan tỏa mãi mãi trong lòng chúng con.


