1 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị
Mùa hè năm 1972, sau khi quân ta giải phóng tỉnh Quảng Trị, Thành cổ Quảng Trị trở thành một vị trí có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Đối phương tập trung lực lượng và hỏa lực rất lớn nhằm tái chiếm thị xã Quảng Trị.
Từ 28/6 đến 16/9/1972, cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ diễn ra liên tục trong 81 ngày đêm. Quân và dân ta phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khốc liệt, vừa chống bom đạn vừa giữ từng vị trí trong thành.
Có những ngày, bom đạn trút xuống Thành cổ với mật độ khủng khiếp. Theo tư liệu của tỉnh Quảng Trị, trong 81 ngày đêm, khu vực này phải chịu một lượng bom đạn cực lớn; hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh.
Nhưng điều khiến Thành cổ Quảng Trị trở thành một biểu tượng không chỉ nằm ở sự ác liệt của trận chiến.
Đó là câu chuyện về những người lính tuổi đôi mươi.
Họ từ nhiều miền quê của đất nước đến Quảng Trị. Có người vừa rời ghế nhà trường, có người còn chưa kịp lập gia đình. Họ chiến đấu giữa một vùng đất gần như bị bom đạn cày nát. Khi thương binh cần được đưa ra ngoài, đồng đội tìm cách cứu. Khi một người ngã xuống, người khác lại tiến lên giữ vị trí.
Để tiếp tế và đưa lực lượng vào Thành cổ, nhiều chiến sĩ phải vượt sông Thạch Hãn dưới mưa bom, bão đạn. Không phải tất cả những người vượt sông ngày hôm đó đều có thể trở về. Hàng nghìn người đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị hoặc dưới dòng sông Thạch Hãn.
Vì vậy, khi đứng trước Thành cổ hôm nay, người ta không chỉ nhìn thấy những bức tường thành được phục dựng.
Mỗi tấc đất nơi đây đều gắn với ký ức về những người đã hy sinh.
Nhiều liệt sĩ hy sinh trong 81 ngày đêm nhưng không thể tìm được hài cốt. Họ trở thành những “người nằm lại không tên”, hòa vào đất Thành cổ và dòng sông Thạch Hãn.



