1. Người Anh Hùng Không Tay Và Khúc Ca "Tiếng Hát Át Tiếng Bom"
Câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu tại trận Đông Khê (Chiến dịch Biên giới 1950) là một trong những minh chứng rực lửa nhất về ý chí thép của người Đảng viên.
Chi tiết sự kiện:
Trong trận đánh đồn Đông Khê khốc liệt, chiến sĩ La Văn Cầu khi đó mới 18 tuổi, được giao nhiệm vụ ôm bộc phá đánh phá lô cốt của địch. Giữa làn đạn như mưa, anh bị trúng đạn pháo của địch khiến một cánh tay phải bị gãy nát, lủng lẳng.
Tình huống nghẹt thở: Cánh tay bị thương không chỉ gây đau đớn tột cùng mà còn trở thành vật cản, khiến anh không thể di chuyển nhanh để tiếp cận mục tiêu. Thời gian không còn nhiều, nếu không phá được lô cốt này, cả đơn vị sẽ bị kẹt lại dưới làn hỏa lực của địch.
Hành động phi thường: Trong giây phút sinh tử, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định khiến cả quân thù cũng phải khiếp sợ: Anh nhờ đồng đội dùng lưỡi lê chặt đứt cánh tay bị thương của mình để bớt vướng víu. Sau đó, chỉ bằng một cánh tay trái còn lại, anh ôm khối bộc phá nặng 12kg, lết qua những hố bom, tiếp cận và đánh tan lô cốt đầu cầu, mở đường cho đại quân xông lên chiến thắng.
Minh chứng lịch sử:
Bức tượng và Kỷ vật: Hiện nay, tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam vẫn lưu giữ những hình ảnh và tư liệu về anh. Hình ảnh người chiến sĩ cụt tay ôm bộc phá đã trở thành biểu tượng cho sách giáo khoa nhiều thế hệ.
Lời kể của nhân chứng: Các cựu chiến binh cùng đại đội kể lại rằng, lúc đó anh Cầu chỉ nói gọn lỏn với đồng đội: "Chặt hộ tôi cái tay để tôi đi làm nhiệm vụ". Sự bình thản trước cái chết ấy chính là tinh thần của người cộng sản chân chính.



