1. Người mẹ tiễn bốn người con ra trận
Ở một vùng quê thuộc Đức Hòa, có một người mẹ nghèo quanh năm gắn với ruộng lúa.
Khi đất nước còn chiến tranh, lần lượt bốn người con trai của mẹ xin vào bộ đội.
Ngày tiễn con đi, mẹ gói cho mỗi người một nắm cơm và dặn:
– Là trai thời loạn phải biết giữ quê hương.
Những năm sau đó, tin dữ liên tiếp báo về. Hai người con hy sinh ở chiến trường miền Đông, một người mất tích không tìm thấy hài cốt.
Mỗi lần nhận giấy báo tử, mẹ chỉ lặng lẽ quay mặt lau nước mắt rồi tiếp tục làm việc nuôi người con còn lại chiến đấu.
Người dân trong xóm nói:
– Mẹ đau lắm nhưng chưa bao giờ than trách.
Sau ngày hòa bình, người con út trở về với thương tật đầy mình. Mẹ ôm con khóc nghẹn:
– Nhà mình còn một đứa trở về là may rồi con ơi…
Năm sau đó, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.


