1. TIẾNG TRỐNG MÊ LINH – ÂM VANG CỦA MỘT DÂN TỘC KHÔNG KHUẤT PHỤC
Nguyễn Thị Lệ Thủy
Có những tiếng trống chỉ vang lên trong một khoảnh khắc.
Nhưng cũng có những tiếng trống, dù đã cách chúng ta hàng nghìn năm, vẫn như còn vọng mãi trong lòng mỗi người Việt Nam.
Đó là tiếng trống khởi nghĩa của Hai Bà Trưng.
Hơn hai nghìn năm trước, đất nước ta chìm trong cảnh bị nhà Hán đô hộ. Nhân dân phải chịu nhiều áp bức, cuộc sống vô cùng khó khăn. Những người dân Việt Nam khi ấy luôn mong muốn có một ngày được sống trên mảnh đất của chính mình, được làm chủ quê hương mình.
Giữa hoàn cảnh ấy, tại vùng đất Mê Linh, có hai người phụ nữ đã đứng lên.
Đó là Trưng Trắc và Trưng Nhị.
Hai Bà sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, sớm chứng kiến cảnh quê hương bị áp bức. Đặc biệt, Trưng Trắc phải chịu nỗi đau mất chồng khi Thi Sách bị giết.
Nhưng nỗi đau ấy không khiến người phụ nữ ấy gục ngã.
Nỗi đau riêng hòa vào nỗi đau chung của dân tộc.
Mùa xuân năm 40, Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa.
Từ Mê Linh, lời hiệu triệu nhanh chóng lan rộng. Nhân dân ở nhiều nơi cùng đứng lên hưởng ứng. Những người phụ nữ, những người dân bình thường, những nghĩa sĩ yêu nước… tất cả cùng chung một lòng.
Tiếng trống trận vang lên.
Những lá cờ khởi nghĩa tung bay.
Đoàn quân tiến về phía trước với một niềm tin giản dị mà mạnh mẽ: quê hương này phải thuộc về người Việt Nam.
Cuộc khởi nghĩa nhanh chóng giành được thắng lợi. Nghĩa quân chiếm lại nhiều thành trì, đánh tan chính quyền đô hộ ở nhiều nơi. Trưng Trắc được suy tôn làm vua, mở ra một thời kỳ tự chủ của dân tộc.
Nhìn lại lịch sử, chúng ta càng cảm phục Hai Bà.
Hai Bà là những người phụ nữ nhưng có ý chí của những vị tướng lớn. Hai Bà không chỉ chiến đấu cho một mối thù riêng mà đã đứng lên vì cả dân tộc.
Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng chỉ kéo dài trong một khoảng thời gian không dài, nhưng ý nghĩa của nó thì trường tồn.
Bởi từ đó, người Việt Nam biết rằng chúng ta hoàn toàn có thể đứng lên chống lại những thế lực mạnh hơn mình.
Hôm nay, chúng ta không còn nghe tiếng trống trận.
Không còn những đoàn quân cưỡi voi ra trận.
Nhưng mỗi khi nhắc đến Hai Bà Trưng, tiếng trống Mê Linh dường như vẫn vang lên trong lòng chúng ta.
Đó là tiếng trống của lòng yêu nước.
Tiếng trống của ý chí.
Tiếng trống nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng nền độc lập mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương.
Chúng ta biết ơn Hai Bà không chỉ bằng những nén hương hay những trang sách lịch sử.
Chúng ta biết ơn bằng cách sống có trách nhiệm hơn với quê hương, cố gắng hơn trong công việc, đoàn kết hơn trong cộng đồng và luôn giữ trong mình tình yêu đất nước.
Hơn hai nghìn năm đã trôi qua.
Nhưng tiếng trống Mê Linh vẫn chưa bao giờ tắt.
Bởi khi một dân tộc còn biết nhớ về những người đã hy sinh cho quê hương, thì ngọn lửa yêu nước ấy sẽ còn được truyền mãi từ thế hệ này sang thế hệ khác.



