Bài viết

10

Đồng Nai11/06/2026tình (phú vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 10: Ngọn đèn không tắt

Ở một vùng quê nghèo miền Bắc, bà Nguyễn Thị Hòa có người con trai duy nhất lên đường nhập ngũ năm 1968. Ngày tiễn con đi, bà thắp một ngọn đèn dầu nhỏ trước bàn thờ tổ tiên và cầu mong con bình an trở về.

Những năm chiến tranh ác liệt, tin tức từ chiến trường rất hiếm hoi. Mỗi khi nhận được thư con gửi về, bà đều đọc đi đọc lại nhiều lần. Trong những lá thư ấy, người con luôn động viên mẹ giữ gìn sức khỏe và tin tưởng vào ngày chiến thắng.

Thời gian trôi qua, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Có những tháng liền không nhận được tin tức, bà lại thấp thỏm chờ đợi. Mỗi tối, ngọn đèn dầu vẫn được bà thắp sáng như một niềm hy vọng.

Đầu năm 1973, giấy báo tử được gửi về. Người con của bà đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh lớn. Cả gia đình chìm trong đau thương.

Từ đó, ngọn đèn dầu không chỉ là niềm hy vọng mà còn trở thành ngọn lửa tưởng nhớ người con đã khuất. Mỗi tối, bà vẫn thắp đèn và kể cho cháu chắt nghe về người thanh niên đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Sau ngày đất nước thống nhất, cuộc sống dần đổi thay. Điện đã về làng, những ngọn đèn dầu không còn được sử dụng nhiều nữa. Thế nhưng, bà Hòa vẫn giữ lại chiếc đèn cũ như một kỷ vật thiêng liêng.

Khi bà qua đời, con cháu tiếp tục gìn giữ chiếc đèn ấy. Với họ, đó không chỉ là vật dụng bình thường mà là biểu tượng của tình mẫu tử, của sự hy sinh và lòng yêu nước.

Ngọn đèn nhỏ năm nào đã trở thành một phần ký ức của cả gia đình, nhắc nhở các thế hệ mai sau rằng độc lập, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mất mát và hy sinh của cha anh trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn