Cựu chiến binh

10,CÂU CHUYỆN BÁC BÙI NGỌC BÁU THÔN THẠCH TIẾN

BÁC BÁU Ở THÔN THẠCH TIẾN

Thanh Hóa10/03/2026HOÀNG LƯỜNG TÙNG (ĐOÀN XÃ QUẢNG CHÍNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thôn Thạch Tiến, xã Quảng Chính, tỉnh Thanh Hóa ngày ấy còn nghèo lắm. Con đường đất chạy men theo cánh đồng, mùa nắng thì bụi đỏ, mùa mưa thì lầy lội. Trong ngôi nhà tranh đơn sơ ở cuối làng, cậu thanh niên Bùi Ngọc Báu lớn lên giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Năm ấy, Báu vừa tròn hai mươi. Tiếng loa xã vang lên gọi thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc. Đêm trước ngày nhập ngũ, cả làng tụ tập ở sân đình. Mẹ Báu gói cho con trai ít cơm nắm, muối vừng và chiếc khăn tay đã cũ. Bà không khóc, chỉ nắm tay con thật chặt.

Sáng hôm sau, Báu khoác ba lô, cùng mấy người bạn trong làng bước lên chiếc xe tải quân đội. Con đường làng phía sau dần nhỏ lại, nhưng ánh mắt người mẹ vẫn đứng ở đầu ngõ, dõi theo mãi.

Những năm tháng ở chiến trường là thời hoa lửa đúng nghĩa. Bom đạn, rừng sâu, những đêm hành quân không trăng. Báu và đồng đội nhiều khi chỉ có nắm cơm vắt với nước suối. Có lần đơn vị phải băng qua một cánh rừng bị bom cày nát. Cây đổ ngổn ngang, đất vẫn còn bốc khói.

Bác Báu nhớ nhất một đêm mưa rừng. Một đồng đội bị thương nặng trong trận đánh. Không do dự, bác Báu cõng bạn băng qua con suối đang dâng nước để tìm trạm quân y. Con đường trơn trượt, ba lô ướt sũng, nhưng anh vẫn bước từng bước chắc chắn.

Nhiều năm sau, khi đất nước yên bình, Bác Báu trở về Thạch Tiến. Làng quê vẫn vậy nhưng dường như nhỏ hơn trong mắt người lính đã đi qua bao miền đất.

Ông dựng lại căn nhà cũ, trồng thêm hàng cau trước ngõ. Ban ngày làm ruộng, tối đến ông hay ngồi trước sân kể chuyện cho bọn trẻ trong làng nghe: chuyện rừng Trường Sơn, chuyện những người đồng đội đã nằm lại, và cả những ngày gian khổ nhưng đầy tình nghĩa.

Mỗi khi nhắc đến quãng đời ấy, ông chỉ cười hiền:

“Thời ấy cực thật… nhưng cũng đẹp lắm. Đó là thời hoa lửa của tuổi trẻ.”

Người trong làng ai cũng kính trọng bác Báu – không chỉ vì ông từng là người lính, mà vì ông sống giản dị, nghĩa tình như chính những năm tháng ông đã đi qua.

Và đến bây giờ, khi gió chiều thổi qua cánh đồng Quảng Chính, người ta vẫn thấy bóng dáng bác Báu ngồi trước hiên nhà, ánh mắt xa xăm như đang nhớ lại một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
10,CÂU CHUYỆN BÁC BÙI NGỌC BÁU THÔN THẠCH TIẾN | Câu chuyện thời hoa lửa