10 cô gái ngã ba Đồng Lộc
Khi em được nghe kể về câu chuyện của 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên niềm thương và sự biết ơn sâu sắc. Các cô đều còn rất trẻ, có người chỉ mười bảy, mười tám tuổi – cái tuổi đáng lẽ được đến trường, được vui chơi, được sống những ngày bình yên. Nhưng vì Tổ quốc, các cô đã chọn ở lại nơi tuyến đường bom đạn ác liệt nhất để làm nhiệm vụ mở đường cho xe chở hàng ra chiến trường.
Em tưởng tượng cảnh các cô làm việc trong khói bụi bom rơi, tay cầm cuốc, xẻng, gương mặt lấm lem đất nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời quyết tâm. Các cô biết rằng mỗi lần san lấp hố bom là một lần nguy hiểm, nhưng vẫn không lùi bước vì phía trước còn có bao nhiêu đoàn xe cần đi qua. Ngày 24 tháng 7 năm 1968, trận bom dữ dội đã cướp đi cuộc đời của cả 10 cô gái khi các cô đang làm nhiệm vụ. Khi nghe chuyện ấy, em thấy tim mình thắt lại. Các cô đã ra đi khi tuổi xuân còn dang dở, nhưng sự hi sinh ấy đã giữ cho con đường được thông suốt, góp phần vào chiến thắng của dân tộc. Em biết ơn 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc không chỉ vì những việc các cô đã làm, mà còn vì tinh thần dũng cảm, lòng yêu nước và sự hi sinh cao đẹp. Các cô đã để lại tấm gương sáng ngời cho thế hệ chúng em hôm nay noi theo.
Nhờ có sự hi sinh của các cô và bao vị anh hùng dân tộc khác mà chúng em mới được sống trong hòa bình, độc lập tự do, đất nước giàu mạnh như ngày hôm nay. Mỗi ngày chúng em đến trường là một ngày vui, được đến trường mỗi ngày là niềm tự hào của chúng em. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm ngoan, sống tốt và luôn ghi nhớ công ơn của các cô – những bông hoa bất tử của Ngã ba Đồng Lộc. Các cô mãi mãi sống trong trái tim của chúng em.



