10 Cô gái Ngã ba Đồng lộc
Ngã ba Đồng Lộc được mệnh danh là "tọa độ chết", nơi máy bay Mỹ trút xuống hàng ngàn tấn bom nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Tại đây, Tiểu đội 4 gồm 10 cô gái thanh niên xung phong có nhiệm vụ: Lấp hố bom, san đường để xe bộ đội đi qua.
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Đơn vị: Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55 (Hà Tĩnh).
Tiểu đội trưởng: Võ Thị Tần.
Ngày hy sinh: 24/07/1968.
Địa điểm: Ngã ba Đồng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.
Tuổi đời: Từ 17 đến 24 tuổi.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
HUYỀN THOẠI VỀ 10 ĐÓA HOA BẤT TỬ
Ngã ba Đồng Lộc được mệnh danh là "tọa độ chết", nơi máy bay Mỹ trút xuống hàng ngàn tấn bom nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Tại đây, Tiểu đội 4 gồm 10 cô gái thanh niên xung phong có nhiệm vụ: Lấp hố bom, san đường để xe bộ đội đi qua.
Khẩu hiệu của các chị là: "Máu có thể chảy, tim có thể ngừng, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc". Các chị làm việc bất kể ngày đêm, tiếng cười nói át tiếng bom rền.
Trưa ngày 24/7/1968, một tốp máy bay địch bất ngờ thả bom trúng ngay cửa hầm nơi 10 cô gái đang trú ẩn. Căn hầm sập xuống, vùi lấp cả 10 mái đầu xanh. Đồng đội điên cuồng đào bới, gào thét tên từng người trong nước mắt, nhưng không ai còn trả lời. Tất cả 10 chị đã hy sinh cùng một lúc, khi tuổi đời còn phơi phới, có người còn chưa kịp nhận lá thư của người yêu, có người vừa ăn dở bữa cơm chiều.
Sự hy sinh của 10 cô gái Đồng Lộc đã gây xúc động mạnh mẽ, trở thành biểu tượng cao đẹp nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam: Những người con gái mảnh mai nhưng gan góc hơn cả thép gang.
Mười cô gái ấy cũng trạc tuổi như những cô giáo trẻ trường tôi bây giờ. Nhưng thay vì phấn trắng bảng đen, các chị đã cầm cuốc xẻng để đối mặt với bom thù.
Hình ảnh các chị ngã xuống bên nhau, xếp thành một hàng bia mộ thẳng tắp tại Đồng Lộc hôm nay khiến bất cứ ai cũng phải rơi lệ. Đó là sự hy sinh trọn vẹn và thuần khiết nhất. Các chị đã hóa thân thành những đóa hoa bất tử, neo giữ bầu trời bình yên cho Tổ quốc.
Là một giáo viên, tôi thường kể cho học sinh nghe về các cô thanh niên xung phong ấy. Để các em hiểu rằng, những con đường êm ả các em đi hôm nay đã được đắp bồi bằng xương thịt của biết bao người đi trước.



