Cựu Thanh niên xung phong

10 cô gái ngã ba Đồng Lộc

10 nữ thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc (thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552) là những biểu tượng bất tử của lòng quả cảm trong kháng chiến chống Mỹ. Các chị đã anh dũng hy sinh vào ngày 24/7/1968 khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông tại "tọa độ chết", góp phần quan trọng vào chiến thắng của dân tộc.

Phú Thọ14/02/2026Tập thể 11x2 (Đoàn Trường THPT Vũ Thê Lang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN HOA LỬA

“Một Thời Hoa Lửa”

Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một tọa độ được mệnh danh là “túi bom”, là “chảo lửa” – nơi mà mỗi mét vuông đất phải hứng chịu hàng chục quả bom cày xới mỗi ngày. Đó chính là Ngã ba Đồng Lộc. Giữa cái chết cận kề, giữa tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời Hà Tĩnh, có mười đóa hoa trinh nữ của Tiểu đội 4, Thanh niên xung phong vẫn hiên ngang bám trụ để giữ vững mạch máu giao thông cho những đoàn xe ra tiền tuyến.

Các chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, người trẻ nhất mới mười bảy, người chị cả cũng chỉ vừa tròn hai mươi bốn. Ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái, đáng lẽ các chị đang được soi gương chải tóc, được hò hẹn dưới ánh trăng quê nhà, thì các chị lại chọn cầm cuốc, cầm xẻng đối mặt với bom tạ, bom bi. Có những đêm trắng thức cùng huyết mạch giao thông, các chị mặc áo trắng làm cọc tiêu sống cho xe qua, lấy thân mình làm dấu mốc giữa mịt mù khói lửa.

Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968, trận bom thứ mười lăm trong ngày dội xuống. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng cửa hầm nơi mười chị đang trú ẩn. Khói bụi tan đi, vạn vật lặng im, chỉ còn lại màu đất đỏ rực và những chiếc nón bài thơ vỡ vụn. Các chị đã ngã xuống, tay vẫn nắm chặt cán cuốc, đôi mắt vẫn hướng về phía con đường chưa kịp thông tuyến. Sự hy sinh của các chị không phải là sự chấm dứt, mà là sự hóa thân vào cỏ cây, vào mạch đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Lật lại những dòng thư chị Võ Thị Tần gửi về cho mẹ trước lúc hy sinh, người ta không thấy nỗi sợ hãi, mà chỉ thấy một tâm hồn lạc quan đến lạ kỳ: “Mẹ ơi, ở đây vui lắm, đơn vị chúng con như một gia đình... Bom đạn có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển được trái tim của chúng con.” Chính cái lý tưởng sống cao đẹp, cái tình yêu đất nước giản dị mà vĩ đại ấy đã viết nên một huyền thoại bất tử.

Ngày nay, khi chúng ta được sống dưới bầu trời hòa bình, được cắp sách đến trường trong sự bình yên, đừng quên rằng mỗi tấc đất ta đang đi đều đã thấm đẫm máu xương của những người anh hùng thầm lặng. Câu chuyện về mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là một trang sử cũ, mà là lời nhắc nhở cho thế hệ thanh niên hôm nay về giá trị của lòng dũng cảm, sự hy sinh và trách nhiệm với dân tộc. Hãy sống sao cho xứng đáng với những "đóa hoa" đã dâng hiến cả thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
10 cô gái ngã ba Đồng Lộc | Câu chuyện thời hoa lửa