10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc – Mười đóa hoa tuổi hai mươi
Chiều 24/7/1968, tại Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh, chiến tranh vẫn diễn ra khốc liệt. Đây là một trong những tuyến đường quan trọng để vận chuyển người và hàng hóa vào chiến trường miền Nam.
Giữa bom đạn, 10 nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 vẫn bám trụ nơi đây, ngày ngày san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe vượt qua.
Họ đều còn rất trẻ. Có người vừa tròn đôi mươi. Họ cũng có những ước mơ giản dị như bao cô gái khác: một mái nhà, một gia đình, một ngày trở về.
Nhưng chiều hôm ấy, một trận bom dữ dội trút xuống Đồng Lộc.
Mặt đất rung chuyển. Khói bom phủ kín cả tuyến đường.
Khi tiếng bom ngừng lại, 10 cô gái đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất mẹ.
Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau những người mẹ, người cha, những người thân đang chờ ngày trở về.
Nhưng sự hy sinh ấy không vô nghĩa.
Nhờ những người con gái ấy và biết bao thanh niên xung phong khác, những hố bom được san lấp, những con đường được nối lại, những đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã xanh màu cây cỏ. Không còn tiếng bom, không còn những đoàn xe chạy trong khói lửa.
Nhưng nơi đây vẫn còn một câu chuyện được nhắc lại cho các thế hệ mai sau:
Mười cô gái đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường, để đất nước có ngày được bình yên.
Mười người con gái.
Mười tuổi xuân.
Mười đóa hoa bất tử giữa thời hoa lửa.
Và mỗi khi đứng trước Ngã ba Đồng Lộc, chúng ta không chỉ nhớ về sự hy sinh của họ, mà còn tự hỏi mình:
Nếu thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với tuổi xuân mà những người đi trước đã gửi lại cho Tổ quốc?



