Khác

10 CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – MƯỜI TUỔI XUÂN DANG DỞ

LÊ THỊ KIM OANH

Tuyên Quang12/08/2026phường Bạch Đằng (phường Bạch Đằng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

10 CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC – MƯỜI TUỔI XUÂN DANG DỞ

Ngày 24 tháng 7 năm 1968.

Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh – một trong những trọng điểm giao thông ác liệt của tuyến đường Trường Sơn.

Hôm ấy, 10 nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội 55 vẫn ra đường làm nhiệm vụ như mọi ngày: san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe tiếp tục đi về phía Nam. Họ đều còn rất trẻ.

Người nhỏ tuổi nhất mới 17. Ba người lớn nhất cũng chỉ 24.

Và điều đau xót là không ai trong số họ kịp lập gia đình.

Buổi chiều hôm ấy, bom Mỹ tiếp tục trút xuống Đồng Lộc.

Khoảng 16 giờ, sau nhiều đợt oanh kích, một quả bom đánh trúng khu vực căn hầm chữ A – nơi 10 cô gái đang trú ẩn.

Đất đá đổ xuống.

Khói bom phủ kín.

Căn hầm bị sập.

Cả mười cô gái đã hy sinh.

Mười cô gái.

Mười tuổi xuân.

Mười cuộc đời đang ở phía trước.

Có người còn chưa kịp trở về quê.

Có người chưa kịp nói lời tạm biệt với mẹ.

Có người chưa kịp biết tình yêu đầu đời sẽ như thế nào.

Họ đã nằm lại ở Đồng Lộc khi tuổi thanh xuân còn dang dở.

Nhưng công việc của họ thì không dừng lại.

Con đường vẫn phải được thông.

Những đoàn xe vẫn phải đi qua.

Và phía sau những chuyến xe ấy là hàng hóa, vũ khí, lương thực và những người lính đang hướng về chiến trường miền Nam.

Sự hy sinh của mười cô gái đã trở thành biểu tượng của hàng triệu thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.

Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã trở thành một địa chỉ đỏ.

Những nấm mộ của mười cô gái vẫn nằm cạnh nhau.

Mười cái tên.

Mười cuộc đời.

Nhưng chỉ có một câu chuyện chung: họ đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc.

Chiến tranh đã lấy đi những năm tháng đẹp nhất của họ.

Nhưng thời gian không thể xóa tên họ khỏi ký ức dân tộc.

Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc – mười tuổi xuân dang dở, nhưng một lý tưởng không dang dở.

Và mỗi khi nhắc đến Đồng Lộc, người ta vẫn nhớ:

Có một thời, những cô gái tuổi đôi mươi đã đứng giữa bom đạn để giữ cho con đường ra trận không bao giờ bị tắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn