10 cô gái thanh niên xung phong
Trong một dịp được trò chuyện cùng bác Nguyễn Thanh Bình – người từng trực chiến tại 'tọa độ lửa' Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, em đã được nghe một câu chuyện vô cùng xúc động về tình đồng chí. Bác Bình kể rằng, hồi đó bác thân nhất với tiểu đội 10 cô gái thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng. Bác nhớ nhất là buổi chiều ngày 24/7/1968, bầu trời Đồng Lộc khét lẹt mùi thuốc súng. Khi ấy, các chị đang tranh thủ nấu một nồi canh bẹ chuối rừng bên hầm. Thấy bác đi ngang qua, chị Tầ
Trong một dịp được trò chuyện cùng bác Nguyễn Thanh Bình – người từng trực chiến tại 'tọa độ lửa' Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, em đã được nghe một câu chuyện vô cùng xúc động về tình đồng chí.
Bác Bình kể rằng, hồi đó bác thân nhất với tiểu đội 10 cô gái thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng. Bác nhớ nhất là buổi chiều ngày 24/7/1968, bầu trời Đồng Lộc khét lẹt mùi thuốc súng. Khi ấy, các chị đang tranh thủ nấu một nồi canh bẹ chuối rừng bên hầm. Thấy bác đi ngang qua, chị Tần cười rất tươi rồi gọi với theo: 'Anh Bình ơi, đánh xong trận này bọn em mời các anh sang ăn canh bẹ chuối nhé. Quê em ở ngay gần đây thôi, hết chiến tranh em dẫn các anh về chơi
Thế nhưng, lời hẹn ấy mãi mãi không thực hiện được. Chỉ vài tiếng sau, một trận bom ác liệt đã dội xuống đúng lúc các chị đang san lấp hố bom để mở đường cho xe qua. Cả 10 cô gái ấy đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, có người mới chỉ 17 tuổi.
Bác Bình nghẹn ngào nói với em: 'Lúc đào đất tìm các chị, bác vừa làm vừa khóc vì thương quá. Bát canh bẹ chuối ngày ấy bác vẫn chưa được ăn, nhưng nụ cười của các chị thì vẫn luôn sống mãi trong lòng bác'. Câu chuyện của bác khiến em hiểu rằng, mỗi tấc đất dưới chân chúng ta hôm nay đều thấm đẫm máu xương và sự hy sinh của một thế hệ anh hùng



