MƯỜI ĐÓA HOA GIỮA “TÚI BOM” ĐỒNG LỘC

Có những con người đi qua cuộc đời chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn, nhưng sự hy sinh của họ lại đủ sức làm lay động cả một dân tộc. Có những tuổi xuân chưa kịp đi qua những mùa hoa, chưa kịp chạm đến những ước mơ bình dị của một đời người đã phải dừng lại giữa tiếng bom đạn. Nhưng chính từ những tuổi xuân dang dở ấy, đất nước đã viết nên những trang sử bất tử. Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tại một vùng đất nhỏ bé của Hà Tĩnh, mười cô gái thanh niên xung phong đã cùng nhau sống, chiến đấu và hy sinh. Họ là những bông hoa đẹp nhất của tuổi trẻ Việt Nam, những người đã gửi lại tuổi xuân của mình cho con đường ra trận.

Ngã ba Đồng Lộc ngày ấy không giống Ngã ba Đồng Lộc của hôm nay. Nơi đây từng được mệnh danh là “tọa độ chết”, là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của máy bay Mỹ. Con đường độc đạo nối hậu phương với chiến trường thường xuyên bị bom đạn cày xới. Mỗi ngày, hàng trăm tấn bom trút xuống mảnh đất nhỏ bé này, tạo nên những hố bom sâu hoắm. Nhưng dù bom có đánh phá đến đâu, những đoàn xe vẫn phải đi qua. Con đường phải được thông. Và để giữ cho con đường ấy không bị đứt, những cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ đã ngày đêm bám trụ.

Mười cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55 đã trở thành những người con gái như thế. Họ đến từ những miền quê khác nhau, mang theo những hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều gặp nhau ở tình yêu quê hương và khát vọng được góp sức mình cho đất nước. Người trẻ nhất mới mười bảy tuổi, người lớn nhất cũng chỉ ngoài hai mươi. Ở cái tuổi mà đáng lẽ người ta đang mơ về những ngày tháng bình yên, họ lại khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, cầm cuốc, cầm xẻng bước vào nơi được bao phủ bởi bom đạn.
Công việc của họ không phải là cầm súng trực tiếp đối mặt với quân thù. Họ chỉ làm một việc tưởng như rất đỗi bình thường: san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông. Nhưng ở Ngã ba Đồng Lộc, công việc ấy đồng nghĩa với việc mỗi ngày phải đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết. Bom vừa dứt, họ lập tức lao ra mặt đường. Hố bom vừa được lấp, một quả bom khác lại có thể rơi xuống. Có những ngày, họ phải làm việc liên tục dưới tiếng máy bay gầm rú và những trận bom rung chuyển mặt đất. Không ai biết quả bom tiếp theo sẽ rơi xuống đâu. Không ai biết ngày mai mình còn được trở về hay không.
Thế nhưng họ vẫn cười, vẫn động viên nhau và vẫn bước ra đường.
Có lẽ bởi trong trái tim những cô gái ấy luôn có một niềm tin rất giản dị: chỉ cần mình cố thêm một chút, con đường sẽ được nối lại; chỉ cần đường còn thông, những đoàn xe sẽ tiếp tục đi về phía Nam; và chỉ cần những đoàn xe ấy đến được chiến trường, ngày đất nước thống nhất sẽ đến gần hơn.
Giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, họ vẫn là những cô gái của tuổi đôi mươi. Họ vẫn nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ quê nhà. Họ vẫn mong một ngày chiến tranh kết thúc để được trở về. Có lẽ họ cũng từng nghĩ đến một mái nhà nhỏ, một gia đình, những đứa trẻ và một cuộc sống bình dị sau chiến tranh. Nhưng tất cả những ước mơ ấy đã phải xếp lại phía sau tiếng gọi của Tổ quốc.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày hè tưởng như bình thường lại trở thành ngày không thể nào quên của lịch sử. Khi ấy, mười cô gái đang làm nhiệm vụ trên mặt đường tại Ngã ba Đồng Lộc. Bom Mỹ lại trút xuống. Một quả bom rơi ngay gần nơi họ làm việc. Đất đá tung lên, khói bụi bao phủ cả một vùng. Khi tiếng bom qua đi, những người đồng đội chạy đến và nhận ra điều đau đớn nhất: mười cô gái đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất mẹ.
Mười người con gái, mười tuổi xuân, mười cuộc đời đã dừng lại trong cùng một khoảnh khắc.
Người ta có thể hình dung được sự đau đớn của những người đồng đội khi ấy. Họ đã từng cùng nhau ăn một bữa cơm, cùng nhau làm việc, cùng nhau tránh bom, cùng cười, cùng khóc và cùng mơ về ngày trở về. Vậy mà chỉ sau một trận bom, những người bạn thân thiết nhất đã không còn có thể gọi tên nhau nữa.
Điều khiến người ta nghẹn ngào hơn cả là họ ra đi khi còn quá trẻ. Họ chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân của mình. Có những người chưa kịp trở về thăm mẹ. Có những người chưa kịp gặp lại người thân. Có những ước mơ còn nằm nguyên trong những trang thư chưa kịp gửi. Có những lời hẹn chưa bao giờ thành hiện thực.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhưng mười cô gái ấy không ra đi vô nghĩa...
Họ đã dùng chính tuổi trẻ của mình để giữ cho một con đường không bị đứt. Họ đã đứng giữa mưa bom để những đoàn xe được đi qua. Họ đã lấy sự sống của mình để đổi lấy sự sống của biết bao người khác, để góp phần đưa lương thực, vũ khí và những người lính đến chiến trường.
Có lẽ vì thế mà khi nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta không chỉ nhớ đến một địa danh từng hứng chịu hàng nghìn trận bom. Người ta nhớ đến những mái tóc xanh, những bàn tay nhỏ bé và những nụ cười của mười cô gái đã nằm lại nơi đây.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Chiến tranh đã lùi xa. Những con đường hôm nay đã rộng hơn, những chuyến xe không còn phải chạy giữa tiếng bom, và những người trẻ có thể tự do đến trường, lựa chọn nghề nghiệp, theo đuổi ước mơ và sống một cuộc đời bình yên. Nhưng sự bình yên ấy chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ.
Mỗi khi đứng trước Ngã ba Đồng Lộc hôm nay, có lẽ chúng ta sẽ không còn nghe thấy tiếng máy bay gầm rú, không còn nhìn thấy những hố bom năm nào. Nhưng trong sự tĩnh lặng của mảnh đất ấy, ta vẫn có thể tưởng tượng những bóng áo xanh nhỏ bé đang cúi mình san từng hố bom, vẫn có thể hình dung tiếng gọi nhau của những cô gái tuổi đôi mươi và những nụ cười chưa kịp tắt.
Họ đã không được nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Nhưng chính họ đã góp một phần tuổi xuân để ngày ấy trở thành hiện thực.
Họ đã không sống một cuộc đời dài, nhưng đã sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Họ không có những tượng đài lớn khi còn sống, nhưng tên tuổi của họ đã trở thành một phần của ký ức dân tộc.
Và có lẽ, điều đẹp nhất mà thế hệ hôm nay có thể làm để tưởng nhớ những cô gái ấy không phải chỉ là cúi đầu trước những nấm mộ, mà là biết trân trọng cuộc sống hòa bình, biết sống có trách nhiệm với quê hương và biết dùng tuổi trẻ của mình để làm những điều có ích.
Bởi mười cô gái năm xưa đã gửi lại tuổi xuân ở Ngã ba Đồng Lộc để chúng ta có được những ngày tháng bình yên hôm nay.
Mười cô gái đã hóa thành đất mẹ. Nhưng tuổi xuân của họ thì không bao giờ mất. Giữa mảnh đất từng rung chuyển bởi bom đạn, những cô gái ấy vẫn sống mãi như mười đóa hoa không bao giờ tàn – những đóa hoa của lòng yêu nước, của tình đồng đội và của một thế hệ đã biết đặt Tổ quốc lên trên cả cuộc đời mình.



