10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc - một trong những biểu tượng đẹp nhất của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.
Vào những năm 1960, tuyến đường Trường Sơn là huyết mạch quan trọng để chi viện cho miền Nam. Ngã ba Đồng Lộc thuộc Hà Tĩnh là điểm giao thông chiến lược, nơi các tuyến đường quan trọng gặp nhau. Chính vì vậy, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.
Mỗi ngày, hàng trăm quả bom trút xuống khu vực này nhằm cắt đứt con đường vận chuyển. Đất đá bị cày xới, hố bom chồng lên hố bom. Nhưng để đảm bảo giao thông không bị gián đoạn, lực lượng thanh niên xung phong vẫn ngày đêm bám trụ, san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua.
Trong số đó có tiểu đội 10 nữ thanh niên xung phong, tuổi đời còn rất trẻ, chỉ từ 17 đến 22. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau, mang trong mình tinh thần yêu nước và khát khao đóng góp cho đất nước.
Theo lời kể của những người từng công tác tại đây, các cô sống trong điều kiện vô cùng gian khổ. Họ ở trong những căn hầm nhỏ, ăn uống thiếu thốn, luôn đối mặt với bom đạn. Nhưng điều đáng quý là họ luôn giữ tinh thần lạc quan. Những lúc hiếm hoi yên tiếng bom, họ lại hát, kể chuyện, động viên nhau vượt qua khó khăn.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968 là một ngày không thể quên. Buổi chiều hôm đó, sau nhiều đợt ném bom, tiểu đội nhận nhiệm vụ ra lấp hố bom để đảm bảo cho xe qua trong đêm.
Công việc tưởng chừng quen thuộc, nhưng vô cùng nguy hiểm vì bom có thể rơi bất cứ lúc nào. Khi các cô đang làm nhiệm vụ, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại ném bom lần nữa.
Theo lời kể của các nhân chứng sống sót, một loạt bom đã rơi trúng khu vực các cô đang làm việc. Đất đá sụp xuống, vùi lấp cả tiểu đội trong tích tắc.
Đồng đội lập tức chạy đến đào bới, tìm kiếm trong tuyệt vọng. Nhưng tất cả 10 cô gái đều đã hy sinh. Sự ra đi của họ khiến cả đơn vị và người dân địa phương vô cùng đau xót.
Điều khiến câu chuyện này trở nên đặc biệt không chỉ là sự hy sinh, mà còn là tinh thần của các cô trước đó. Họ biết rõ nguy hiểm, nhưng vẫn không rời vị trí. Họ hiểu rằng nếu con đường bị tắc, sẽ ảnh hưởng đến cả chiến trường phía Nam.
Những người từng sống và làm việc tại Ngã ba Đồng Lộc kể lại rằng hình ảnh các cô gái trẻ, vừa làm việc vừa cười nói giữa bom đạn là điều không thể quên. Họ không phải là những người lính cầm súng, nhưng lại chiến đấu theo cách riêng – bằng sự kiên trì, dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.
Sau này, Ngã ba Đồng Lộc trở thành di tích lịch sử, nơi tưởng nhớ sự hy sinh của 10 cô gái thanh niên xung phong. Nhiều người đã đến đây để thắp hương, bày tỏ lòng biết ơn.
Câu chuyện về họ là minh chứng rõ ràng rằng anh hùng không chỉ là những người trên chiến tuyến trực tiếp, mà còn là những con người thầm lặng giữ vững hậu phương.
Tuổi trẻ của họ đã dừng lại mãi mãi ở nơi ấy, nhưng tinh thần của họ vẫn sống trong ký ức của nhiều thế hệ.


