Cựu Thanh niên xung phong

10 CÔ GÁI XUNG PHONG - KHI TUỔI HAI MƯƠI HÓA THÀNH ĐẤT NƯỚC

Giữa nơi mà cái chết luôn rình rập ấy, có một tiểu đội thanh niên xung phong gồm mười cô gái trẻ mang theo lòng dũng cảm và niềm tin mãnh liệt

Đà Nẵng03/05/2026Võ Ngọc Thúy Quỳnh (Trường THPT Thái Phiên, Thanh Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tại Ngã ba Đồng Lộc, có một ngã ba nhỏ nằm giữa vùng đồi núi Hà Tĩnh, nhưng lại giữ vai trò vô cùng quan trọng. Đây là điểm nối của tuyến đường Trường Sơn – con đường vận chuyển lương thực, vũ khí từ miền Bắc vào miền Nam. Chính vì vậy, nơi này trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Ngày qua ngày, từng đợt bom trút xuống, đất đá tung lên, mặt đường bị cày xới đến tan hoang. Giữa nơi mà cái chết luôn rình rập ấy, có một tiểu đội thanh niên xung phong gồm mười cô gái trẻ: Nguyễn Thị Xuân, Nguyễn Thị Hường, Hà Thị Xanh, Võ Thị Tần, Trần Thị Rạng, Phạm Thị Cúc, Nguyễn Thị Xanh, Nguyễn Thị Hợi, Nguyễn Thị Lý và Dương Thị Xuân. Họ đều còn rất trẻ, có người mới rời ghế nhà trường, có người chưa từng đi xa khỏi làng quê. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã có mặt ở Đồng Lộc, mang theo lòng dũng cảm và niềm tin mãnh liệt. Cuộc sống của họ gắn liền với bom đạn. Ban ngày, họ đào đất, lấp hố bom, sửa đường. Ban đêm, họ lại soi đèn dẫn đường cho xe qua. Có những hôm bom rơi liên tiếp, đất vừa lấp xong lại bị phá tung, các cô lại tiếp tục làm lại từ đầu. Công việc lặp đi lặp lại, nhưng chưa bao giờ họ nản chí. Họ hiểu rằng chỉ cần con đường này bị tắc, chiến trường phía Nam sẽ thiếu tiếp viện. Trong những giờ phút hiếm hoi yên tĩnh, các cô ngồi bên nhau, kể chuyện quê nhà, nói về những ước mơ giản dị: một ngày hòa bình, được trở về, được sống cuộc đời bình thường như bao người khác. Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần thường động viên mọi người, giữ vững tinh thần cho cả đội giữa những ngày gian khổ. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom dồn dập, con đường tại Đồng Lộc bị phá hủy nặng nề. Mười cô gái lại nhanh chóng ra làm nhiệm vụ. Họ làm việc khẩn trương, chạy đua với thời gian để kịp cho đoàn xe sắp tới. Khi công việc gần hoàn tất, một tốp máy bay bất ngờ quay lại. Tiếng còi báo động vang lên. Các cô nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn quen thuộc. Nhưng lần này, bom rơi trúng ngay miệng hầm. Đất đá đổ sập, lấp kín tất cả. Khi đồng đội lao đến đào bới trong tuyệt vọng, từng lớp đất được gạt đi, nhưng không còn ai sống sót. Cả mười cô gái – những cái tên giản dị như Nguyễn Thị Xuân, Nguyễn Thị Hường… đến tiểu đội trưởng Võ Thị Tần – đã hi sinh cùng nhau trong lòng đất. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi những ước mơ còn dang dở. Nhưng sự hi sinh của họ không vô nghĩa. Ngay sau đó, con đường vẫn được nối lại, những đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh qua Ngã ba Đồng Lộc, mang theo sự sống, niềm tin và sức mạnh cho chiến trường. Ngày nay, Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành một địa danh lịch sử. Những nấm mộ của mười cô gái nằm cạnh nhau, lặng lẽ giữa không gian yên bình. Không còn tiếng bom rơi, không còn khói lửa, nhưng câu chuyện về họ vẫn còn đó – như một lời nhắc nhở về một thời tuổi trẻ đã sống và hi sinh hết mình cho đất nước. Mười cái tên ấy không chỉ là những con người cụ thể, mà đã trở thành biểu tượng. Họ là hình ảnh của biết bao thanh niên Việt Nam trong “thời hoa lửa” – những con người sẵn sàng gác lại tuổi xuân để giữ cho con đường của Tổ quốc được thông suốt. Và có lẽ, chính tại nơi ngã ba ấy, giữa đất trời từng bị bom đạn cày xới, những “đóa hoa lửa” đã nở rực rỡ nhất – không phải bằng sắc màu, mà bằng sự hi sinh bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn