10. Cuộc đời 53 tuổi và một di sản còn tiếp tục
Nhìn lại những ngày cuối cùng, sự ra đi đột ngột và giá trị lâu dài trong tư tưởng, tác phong của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh.
Năm 1967, Nguyễn Chí Thanh từ chiến trường miền Nam ra Bắc báo cáo tình hình và tham gia bàn bạc phương hướng chiến lược. Ngày 5 tháng 7, ông còn làm việc, trao đổi về chiến sự và chuẩn bị trở lại miền Nam. Rạng sáng ngày 6 tháng 7 năm 1967, ông đột ngột qua đời tại Hà Nội vì một cơn đau tim, khi mới 53 tuổi. Sự ra đi đến đúng lúc cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt khiến đồng chí, đồng đội và nhân dân vô cùng thương tiếc.
Ba mươi năm hoạt động cách mạng của Nguyễn Chí Thanh trải qua nhiều lĩnh vực tưởng như rất khác nhau: xây dựng phong trào bí mật, lãnh đạo địa phương kháng chiến, tổ chức công tác chính trị trong quân đội, phụ trách nông nghiệp và chỉ đạo chiến trường miền Nam. Nhưng giữa các nhiệm vụ ấy có một sợi chỉ đỏ. Ông luôn tin vào sức mạnh của quần chúng, coi con người là nhân tố quyết định và yêu cầu lãnh đạo phải đi sâu vào thực tiễn. Thay đổi lĩnh vực không làm thay đổi phương pháp cốt lõi: đến tận nơi, nghe người trực tiếp làm, tìm nhân tố mới, tổng kết và tổ chức hành động.
Trong quân đội, di sản của ông gắn với quan niệm công tác Đảng, công tác chính trị là linh hồn và mạch sống. Điều đó nhấn mạnh rằng vũ khí chỉ phát huy hiệu quả khi con người có mục tiêu, tổ chức, kỷ luật và niềm tin. Ở nông thôn, ông để lại hình ảnh “bám đội, lội đồng”, chống bệnh quan liêu và bệnh thành tích. Trên chiến trường, ông cổ vũ tư tưởng chủ động tiến công, biết lấy cách đánh sáng tạo để hạn chế sức mạnh kỹ thuật của đối phương.
Một phần quan trọng khác là di sản đạo đức. Nguyễn Chí Thanh đấu tranh quyết liệt với chủ nghĩa cá nhân nhưng bản thân ông sống giản dị, gần gũi và thẳng thắn. Ông yêu cầu cán bộ nói thật, tự phê bình, không lấy chức vụ làm khoảng cách với quần chúng. Sự quyết liệt của ông luôn hướng vào công việc và những thói quen làm tổn hại tập thể, chứ không nhằm phô bày quyền lực cá nhân. Bởi vậy, nhiều câu chuyện về ông còn được nhớ không chỉ vì quyết định lớn, mà vì cách hỏi han chiến sĩ, trò chuyện với nông dân và chia sẻ gian khổ.
Đảng và Nhà nước đã truy tặng, trao tặng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có Huân chương Sao Vàng, Huân chương Hồ Chí Minh và Huân chương Quân công hạng Nhất. Tên ông được đặt cho đường phố, trường học và nhiều công trình trên cả nước. Nhà lưu niệm, bảo tàng cùng các công trình nghiên cứu tiếp tục gìn giữ tư liệu về cuộc đời ông. Những hình thức tưởng niệm ấy giúp các thế hệ sau tiếp cận lịch sử qua một con người cụ thể, với cả cội nguồn nông dân và tầm vóc của nhà lãnh đạo chiến lược.
Di sản Nguyễn Chí Thanh không chỉ nằm trong các khẩu hiệu nổi tiếng. Giá trị sâu hơn là cách ông kết nối lý luận với hành động, chiến lược với cơ sở, ý chí với phương pháp và trách nhiệm cá nhân với lợi ích chung. Ông luôn hỏi: thực tế cần gì, quần chúng nghĩ gì, cái mới ở đâu và cán bộ phải làm gương thế nào? Cuộc đời dừng ở tuổi 53, nhưng tinh thần sâu sát, trung thực và tiến công vẫn là một chuẩn mực để suy ngẫm, học tập.



