10 giờ nghẹt thở trên Điểm cao 120
Ông Trịnh Xuân Nhu, quê Thiệu Hưng, Thiệu Hóa, Thanh Hóa, hiện sinh sống tại phường Đức Giang, quận Long Biên, TP Hà Nội-cựu pháo thủ Đại đội 4, Tiểu đoàn 14, Binh trạm 32, Bộ tư lệnh Trường Sơn...
Ông Trịnh Xuân Nhu, quê Thiệu Hưng, Thiệu Hóa, Thanh Hóa, hiện sinh sống tại phường Đức Giang, quận Long Biên, TP Hà Nội-cựu pháo thủ Đại đội 4, Tiểu đoàn 14, Binh trạm 32, Bộ tư lệnh Trường Sơn, kể rằng: Trong hàng trăm trận “nhằm thẳng quân thù mà bắn”, có một trận đánh nghẹt thở ông không thể nào quên. Đó là trận Đại đội 4 đánh trả không lực Hoa Kỳ ròng rã 10 tiếng đồng hồ ở Điểm cao 120 (thuộc khu vực đèo Văng Mu của tỉnh Sa-vẳn-na-khệt, Lào)...
|
Ông Trịnh Xuân Nhu, Cựu pháo thủ Đại đội 4, Tiểu đoàn 14, Binh trạm 32- nhân chứng của trận đánh bảo vệ Điểm cao 120 ngày 21-8-1969. |
Hôm ấy, 21-8-1969, từ sáng sớm, máy bay OV10 của địch nghiêng ngó trận địa Đại đội 4, Đại đội trưởng Nguyễn Văn Trọng quán triệt anh em: Kiên trì giữ bí mật. Sẵn sàng đánh địch khi có lệnh. Khoảng 8 giờ, chiếc OV10 bổ nhào phát ra tiếng “ục” gọn lỏn rồi phụt khói đen. Ngay lập tức, từng tốp phản lực Mỹ kéo đến. Ông Nhu cùng Khẩu đội trưởng Đặng Văn Thảnh theo dõi địch cùng các nòng pháo nhích dần theo sự di chuyển của bầy quạ sắt. Bỗng tiếng Đại đội trưởng vang lên:“Hướng 32! 5 chiếc F105 bổ nhào! Tập trung hỏa lực, điểm xạ dài… Bắn!”. Các nòng pháo đồng loạt “khạc” lửa về phía địch, làm chúng cuống cuồng trút vội gần 30 quả bom. Quả nổ gần nhất cách Khẩu đội 2 khoảng 15m. Chính trị viên Lê Văn Thạch hỏi to: “Người và pháo có sao không?”. Tiếng đáp: “Báo cáo, vẫn an toàn!”. Khẩu lệnh tiếp: “Hướng 34! 2 F4H bổ nhào!”. Bốn quả bom văng khỏi tốp F4H. Một quả rơi cách Khẩu đội 2 khoảng 7m làm một chiến sĩ hy sinh, 3 chiến sĩ bị thương, khẩu pháo lật nghiêng. Chính trị viên cùng các cán bộ đại đội, y tá, cả anh nuôi vừa mang cơm ra, tập trung cấp cứu thương binh, bảo quản thi hài liệt sĩ, cùng anh em pháo thủ nâng pháo dậy, tiếp tục chiến đấu.
Ngay lúc đó, trên cao từ hướng 32, hai chiếc F4H khác lao xuống theo hàng dọc, phóng hai quả tên lửa “không đối đất” vọt sang bên kia đồi. Pháo ta gầm lên; tức thì, thằng F4H đi đầu phụt ra một luồng lửa dài rồi đâm sầm vào vách núi đá dựng đứng phía sau rừng… 10 giờ, trên hướng 14, ba chiếc Fl05 bổ nhào. Sau khi trút những chùm bom đen trũi xuống trận địa ta, có cả bom bi quả ổi tung tóe trước khi chạm đất, bọn chúng chuyển sang cường kích. Bom cày dọc ngang trận địa. Đã có 6 chiến sĩ thương vong… Toàn đại đội trút uất hận lên nòng súng. Tiếng Chính trị viên Thạch đanh vang: “Để trả thù cho đồng đội, Đại đội 4 xin thề giữ vững trận địa. Còn một người cũng nhằm thẳng quân thù mà bắn”. Tiếng hô đồng thanh: “Quyết tâm! Quyết tâm”… Các ngọn pháo cháy trụi lá ngụy trang nhất loạt gầm lên như những tiếng thét căm hờn… Một chiếc “thần sấm” trúng đạn vụt qua đầu các chiến sĩ sang bên kia rặng núi, nổ tung.
Mặt trời đứng bóng dội khí nóng hầm hập. Sau khoảnh khắc im lặng ghê người, từ phía rừng già, hai chiếc AD6 lẻn vào. Liều thân giữa những làn đạn pháo của ta, chúng vừa lượn, vừa nhả bom kín một vòng quanh trận địa rồi hối tốc cút thẳng. Những quả bom đen sì lao xuống lưng chừng thì mở tung cho “lũ con” rơi như ngô rắc, nhưng không phải bom bi, vì thỉnh thoảng mới có một tiếng nổ rất đanh. Đại đội trưởng Trọng gào lên trong ống nghe điện thoại: “Báo cáo! Trận địa Đại đội 4 bị mìn của địch bao vây. Có cả mìn vướng. Trong không ra được. Ngoài không vào được!...”. Ít phút bình yên, các chiến sĩ vừa ăn lương khô và uống nước do anh nuôi mới gánh ra, vừa củng cố trận địa. Trong khi đó, đội kỹ thuật phá mìn của binh trạm vừa có mặt đã khẩn trương triển khai nhiệm vụ. Đến khi hai chiếc xe đặc chủng rú ga chạy quanh trận địa pháo, kéo theo những “dây tiếng nổ” của mìn rồi đi thẳng vào trận địa, mọi người nhanh chóng đưa tử sĩ và thương binh lên xe…
16 giờ 15 phút. Chiến đấu suốt từ sáng, đến lúc này có phút thư thả mà “căng như dây đàn”! Tuy vậy, trận địa vẫn râm ran tiếng nói cười của tuổi trẻ. Bỗng từ vị trí quan sát vang lên: “Hướng 34! B-52 xuất hiện”. Tiếng Đại đội trưởng Trọng: “Tất cả hạ nòng pháo. Nhanh chóng xuống hầm!”. Vậy là cái sẽ đến đã đến đây! Các chiến sĩ bịt tai, há miệng, lưng tựa vào vách hầm. Ở độ cao hơn 10.000m, 3 chiếc B-52 theo “hình bắc bếp” kéo theo 6 vệt khói dài màu trắng bạc như kẻ chỉ ngang trời. Ba con “quái vật” to dần, như những cặp sừng trâu mộng. Tiếng động cơ êm rền như tiếng xay lúa. Chúng đã đến “tọa độ” cần và bắt đầu trận “mưa bom”. Tiếng nổ cộng hưởng từ bom khoan, bom phá và cả bom bi kéo dài như tiếng của hàng chục ngọn thác lớn từ trên cao giội xuống. Đất rung chuyển liên hồi… Chừng hai phút sau, không gian im bặt. Nơi bìa rừng, những thân cổ thụ bị phạt cụt, cháy khét lẹt. Xung quanh trận địa bị cày xới tứ tung. Đại đội trưởng Trọng hét lên: “Kiểm tra người và pháo!”. Chính anh cũng ngỡ ngàng khi nhận ra rằng, toàn bộ số bom vừa rồi bị quăng chệch ra ngoài khu vực trận địa của đại đội. Chỉ có hai quả nổ cạnh Khẩu đội 1 làm hai đồng chí bị sức ép.
16 giờ 30 phút, từ đài chỉ huy lại vang lên: “Hướng 34! B-52 xuất hiện!”. Bộ đội lại xuống hầm... Mặt đất lại rung chuyển. Hầm chữ A đung đưa kêu kèn kẹt như muốn hắt tất cả lên trên. Đang lúc khói lửa mịt mù, Chính trị viên Thạch và đồng chí Dần-cán bộ tác chiến của binh trạm, đội mũ sắt, mặc áo chống đạn, đến từng hầm xem có ai việc gì không. Anh em càng thêm vững tin, chỉ thấy ong ong trong đầu…
Xong đợt “hủy diệt”, địch chấm dứt quấy nhiễu, trừ những tên giặc lái đã tan xác cùng với hai chiếc “thần sấm”, “con ma”, bọn tham chiến còn lại chắc đã nghĩ rằng, sự sống và tinh thần chiến đấu của bộ đội ta ở Điểm cao 120 đã tắt. Chúng không tài nào hiểu được mọi sự đều ngược lại… Bộ đội rời khỏi hầm. Lúc ấy là 17 giờ kém 10 phút. Phía Tây, mặt trời như quả cà chua chín lấp ló sau rặng núi xa xa.




