Mẹ Việt Nam Anh hùng

100. Viết về MẸ VNAH NGUYỄN THỊ LIẾU

Viết về MẸ VNAH NGUYỄN THỊ LIẾU

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ hôm nay được học tập dưới mái trường yên bình, được ăn ngon, mặc đẹp là một diễm phúc lớn lao. Giữa cuộc sống thanh bình ấy, nếu lặng mình nhìn lại những trang sử nhuốm màu bom đạn của ngày hôm qua, chúng ta mới thấu hiểu hết giá trị của hai tiếng “hòa bình” và cảm thấy bản thân may mắn biết bao.Ngày 30/4/1975, non sông thu về một mối, khép lại những năm tháng sinh ly tử biệt của cuộc chiến tranh vệ quốc. Những tưởng từ đây bão giông đã lùi xa, thế nhưng ở bất kỳ thời đại nào, những người du kích xã, những chiến sĩ công an nhân dân vẫn luôn là lực lượng tiên phong, thầm lặng giữ gìn bình yên cho đất nước. Trên mặt trận đấu tranh với tội phạm thời bình, máu của các anh vẫn đổ, và có những người lính đã mãi mãi ra đi, để lại khoảng trống khôn nguôi trong lòng người ở lại. Câu chuyện về Liệt sĩ Nguyễn Văn Giàu — người con trai duy nhất của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Liếu — là một nốt lặng đầy đau thương và kiêu hùng như thế.Mẹ Nguyễn Thị Liếu sinh ra và lớn lên tại ấp Phú Lợi, xã Phú Hòa Đông, huyện Củ Chi. Thuở thiếu thời, Mẹ là một cô gái đảm đang, giỏi giang việc đồng áng, luôn giữ tinh thần lạc quan, thoăn thoắt đôi tay trên những cánh đồng lúa chín vàng dẫu cuộc sống thời chiến muôn vàn gian khổ. Mẹ kết duyên cùng ông Nguyễn Văn Nhà và sinh được người con trai duy nhất là chú Nguyễn Văn Giàu. Với người mẹ, đứa con độc nhất chính là cả gia tài, là nguồn sống vô giá. Lớn lên, chú Giàu tham gia du kích xã rồi trở thành chiến sĩ công an nhân dân công tác tại quận Phú Nhuận. Trong một lần làm nhiệm vụ, chú đã kiên cường một mình đối mặt với băng nhóm tội phạm nguy hiểm và anh dũng hy sinh, bỏ lại cha mẹ già và đứa con gái nhỏ mới vừa tròn 3 tháng tuổi.Từng mạnh mẽ bước qua bao biến cố khốc liệt của chiến tranh, nhưng ngày nhận hung tin con trai độc nhất ngã xuống, lòng Mẹ hoàn toàn sụp đổ. Đau thương chưa dừng lại ở đó, một thời gian sau khi chú Giàu mất, người vợ cũng bước thêm bước nữa, bỏ lại đứa trẻ thơ dại. Bản thân Mẹ Liếu lại gượng dậy, vừa làm bà, vừa thay mặt người cha, người mẹ quá cố để hết lòng che chở, bù đắp những thiệt thòi cho đứa cháu nội côi cút.Năm 1991, ông Nguyễn Văn Nhà qua đời vì tuổi già. Ở tuổi xế chiều gần đất xa trời, Mẹ lại một lần nữa chịu cảnh cô đơn, chỉ còn hai bà cháu nương tựa vào nhau qua ngày đoạn tháng. Bù lại, người cháu gái thấu hiểu đức hy sinh của bà nên rất mực hiếu thảo, chăm sóc Mẹ chu đáo lúc tuổi già. Để ghi nhận công lao và sự mất mát tột cùng ấy, năm 2002, Mẹ Nguyễn Thị Liếu đã vinh dự được Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”.Giờ đây, khi chúng tôi về thăm Mẹ, những câu chuyện của Mẹ chỉ còn là mảnh ký ức mơ hồ, ngắt quãng do sự bào mòn của tuổi già. Mẹ không còn hoạt bát như xưa, nhưng đôi mắt Mẹ vẫn sáng trong như những ngôi sao trên bầu trời — thứ ánh sáng kết tinh từ tâm hồn cao thượng, bao dung Mẹ dành cho con cháu và cho đất nước. Sự hy sinh của Mẹ Nguyễn Thị Liếu đã vượt qua mọi giới hạn của thời gian, trở thành một biểu tượng bất tử, tô thắm thêm tám chữ vàng danh dự mà Bác Hồ đã dành tặng cho phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn