1000 ngày giữ đảo cồn cỏ (7)
Lê Hữu Trạc
Giữa vùng biển Quảng Trị có một hòn đảo nhỏ mang tên Đảo Cồn Cỏ. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tuy diện tích chỉ hơn 2 km², hòn đảo này giữ vị trí chiến lược đặc biệt, là "con mắt tiền tiêu" bảo vệ vùng biển và tuyến vận tải của miền Bắc.
Từ năm 1965, đế quốc Mỹ liên tục huy động máy bay và tàu chiến đánh phá dữ dội nhằm xóa sổ Cồn Cỏ. Có những ngày hòn đảo phải hứng chịu hàng trăm quả bom và hàng nghìn viên đạn pháo. Cây cối bị san phẳng, đất đá bị cày xới, nhưng những người lính trên đảo vẫn kiên cường bám trụ.
Suốt 1.000 ngày đêm, cán bộ và chiến sĩ sống trong các hầm ngầm, thiếu nước ngọt, thiếu lương thực và luôn đối mặt với bom đạn. Ban ngày họ chiến đấu, quan sát, bắn trả máy bay và tàu chiến địch; ban đêm lại sửa chữa công sự, chăm sóc đồng đội và chuẩn bị cho những trận đánh tiếp theo. Dù vô cùng gian khổ, không một ai rời bỏ vị trí. Họ quyết tâm giữ vững lá cờ Tổ quốc tung bay trên đảo.
Trong nhiều trận chiến, quân và dân Cồn Cỏ đã bắn rơi nhiều máy bay, đánh trả tàu chiến và bảo vệ thành công hòn đảo. Sự kiên cường ấy khiến Cồn Cỏ trở thành biểu tượng của ý chí "còn người còn đảo".
Sau chiến tranh, Cồn Cỏ được hồi sinh với màu xanh của cây cối và sự bình yên của biển cả. Nhưng câu chuyện "1.000 ngày giữ đảo Cồn Cỏ" vẫn luôn được nhắc đến như một bản anh hùng ca về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí sắt đá của những người lính Việt Nam.



