Bài viết

1000 NGÀY GIỮ ĐẢO: “MẮT THẦN” CỒN CỎ VÀ HUYỀN THOẠI TRUNG ĐỘI CẠO TRỌC

1000 NGÀY GIỮ ĐẢO: “MẮT THẦN” CỒN CỎ VÀ HUYỀN THOẠI TRUNG ĐỘI CẠO TRỌC

Tây Ninh24/04/2026Đoàn cơ sở Ngành Y tế (Đoàn Khối cơ quan và doanh nghiệp tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính đi vào lịch sử không chỉ bởi chiến công, mà còn bởi những "sáng kiến" lạ lùng nhưng đầy rực lửa. Trong hành trình tìm về ký ức “Thời hoa lửa”, tuổi trẻ chúng tôi đã được lắng nghe câu chuyện về bác Lê Hữu Trạc – người thủ lĩnh của “Trung đội cạo trọc” trên đảo Cồn Cỏ tiền tiêu.

Cái "ngông" của tuổi trẻ và khát khao ra trận. Năm 1965, khi đảo Cồn Cỏ – "mắt thần" của miền Bắc – trở thành túi hứng bom đạn của giặc Mỹ, ai cũng khao khát được ra đảo chiến đấu. Để được cấp trên ưu tiên lựa chọn, bác Lê Hữu Trạc (khi đó là Trung đội phó) đã đưa ra một sáng kiến "có một không hai": Toàn trung đội tự nguyện cạo trọc đầu. Lý do thật giản đơn mà xúc động: Cạo đầu để tiết kiệm nước ngọt gội đầu, dồn sức cho chiến đấu lâu dài. Hình ảnh những chàng trai tuổi đôi mươi với cái đầu trọc lốc, hiên ngang bước xuống thuyền vượt sóng ra đảo đã trở thành biểu tượng bất khuất, một nét "ngông" đầy lý tưởng của thanh niên thời đại Hồ Chí Minh.

1.000 ngày hứng chịu 40 tấn bom đạn trên đầu. 1.000 ngày trên đảo là 1.000 ngày đối mặt với tử thần. Số liệu thống kê khiến chúng tôi bàng hoàng: Mỗi người lính Cồn Cỏ phải hứng chịu gần 40 tấn bom đạn. Đảo không còn một bóng cây, mặt đất bị cày đi xới lại, anh em phải sống cầm hơi bằng nước vắt từ chuối rừng. Thế nhưng, giữa cái chết cận kề, tình đồng đội và tình quân dân lại tỏa sáng. Bác Trạc không bao giờ quên những chuyến tàu tiếp tế từ Vĩnh Linh anh hùng, quên "chuyên gia thời tiết" – cụ Thục ngoài 60 tuổi đã giúp những chuyến tàu ra đảo "thuận buồm xuôi gió". Ở đó, người này ngã xuống, người khác xông lên, giữ cho bằng được ngọn cờ Tổ quốc tung bay giữa trùng khơi.

"Tàn nhưng không phế" – Điểm tựa của lòng nhân ái Trở về từ cửa tử, bác Trạc vĩnh viễn mất đi đôi mắt ở tuổi 28 – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Thế nhưng, cuộc đời không lấy đi của bác tất cả. Sự hy sinh ấy đã chạm đến trái tim cô gái Hà Tây – bác Kim Thị Mão. Vượt qua sự cảm phục, tình yêu đã nảy nở. Bác Mão đã trở thành đôi mắt, thành đôi chân, dắt bác Trạc đi qua những năm tháng bình dị tại quê nhà Quảng Bình. Câu chuyện tình ấy đẹp như một bông hoa nở muộn giữa mảnh đất khô cằn hậu chiến, minh chứng cho sức mạnh của lòng nhân ái và sự thủy chung. Lời kết từ thế hệ hậu sinh: Bác Lê Hữu Trạc từng nói: “Danh hiệu anh hùng của tôi được tô thắm bằng máu của đồng đội”.

Với các Đoàn viên chúng ta, cuộc đời bi tráng của bác chính là một "tọa độ niềm tin". Trong thế giới đầy rẫy những cám dỗ hôm nay, câu chuyện về "Trung đội cạo trọc" và 1.000 ngày giữ đảo Cồn Cỏ nhắc nhở chúng tôi rằng: Hòa bình không chỉ là tên một trạng thái, mà là tên của những sự hy sinh thầm lặng. Tuổi trẻ hôm nay nguyện lấy lý tưởng của các cha anh làm điểm tựa để không bao giờ lạc lối, quyết tâm xây dựng và bảo vệ vững chắc chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn