101. Viết về MẸ VNAH VÕ THỊ DẤM
Viết về MẸ VNAH VÕ THỊ DẤM
Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, vùng đất Trung An kiên cường vẫn luôn tự hào là vành đai đỏ của cách mạng, nơi từng hứng chịu biết bao mưa bom bão đạn nhưng chưa bao giờ khuất phục trước kẻ thù. Trong khói lửa đấu tranh, hàng ngàn người con nơi đây đã hăng hái lên đường ra trận, để rồi xã Trung An đã có 610 liệt sĩ anh dũng ngã xuống và 106 Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng được vinh danh. Đến nay, trong số 106 người mẹ vĩ đại ấy, trên địa bàn xã chỉ còn duy nhất Mẹ Võ Thị Dấm là còn khỏe mạnh, an nhiên vui vầy cùng con cháu.
Mẹ Võ Thị Dấm năm nay bước sang tuổi thọ 95, hiện đang sống cùng người con gái út cùng các cháu ngoại, cháu chắt trong ngôi nhà ấm áp tại đường Bàu Trâm, ấp Thạnh An, xã Trung An, huyện Củ Chi. Quá khứ của Mẹ là một pho sử sống đầy nước mắt nhưng cũng đậm chất anh hùng. Trong hai năm 1962 – 1963, do có chồng và con trai tham gia hoạt động cách mạng, Mẹ đã bị giặc bắt giữ, dùng nhiều thủ đoạn tàn bạo hành hạ, tra tấn dã man hòng bắt Mẹ phải tố cộng. Những đòn roi tra tấn tàn khốc năm ấy đã để lại những di chứng nặng nề, ảnh hưởng lớn đến sức khỏe của Mẹ cho tận hôm nay. Thế nhưng, đòn roi của kẻ thù không thể khuất phục được lòng yêu nước sắt son của người phụ nữ đất thép. Mẹ vẫn kiên cường bám trụ, vừa lao động nuôi con, vừa thầm lặng làm hậu phương vững chắc, tiếp tế lương thực, thuốc men và cả súng đạn cho bộ đội địa phương đánh giặc giữ làng.
Chiến tranh khốc liệt đã cướp đi của Mẹ cả người bạn đời và người con trai duy nhất — những chỗ dựa vững chắc nhất, những phần máu thịt thiêng liêng nhất của cuộc đời Mẹ. Nỗi đau “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” và nỗi cô đơn góa phụ là vết thương lòng không bao giờ có thể bù đắp được. Thế nhưng, nén chặt bi thương, Mẹ vẫn một lòng hướng về cách mạng, kiên cường sống tiếp để nuôi dạy các người con còn lại khôn lớn, trưởng thành. Với những cống hiến và hy sinh thầm lặng mà vĩ đại ấy, Mẹ đã vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Giờ đây, khi đất nước đã hoàn toàn thanh bình, tuổi bách niên đã cận kề, sức khỏe của Mẹ Võ Thị Dấm đã yếu đi nhiều. Những dông bão cuộc đời và sự bào mòn của thời gian đã lấy đi của Mẹ sự minh mẫn cùng những ký ức một thời oanh liệt. Khi con cháu và các thế hệ trẻ đến thăm, Mẹ không còn nhớ được nhiều để kể lại những câu chuyện cũ, nhưng nụ cười hiền hậu và sự hiện diện của Mẹ đã là một biểu tượng bất tử về lòng yêu nước. Giờ đây, ước nguyện lớn nhất của con cháu trong gia đình chỉ là mong Mẹ luôn vui khỏe, bình an mỗi ngày dưới mái nhà ngập tràn tình yêu thương.
Được làm việc và gắn bó trên mảnh đất Trung An anh hùng, đứng trước tấm gương vĩ đại của Mẹ Võ Thị Dấm, mỗi người cán bộ, công chức trẻ hôm nay càng ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của bản thân. Sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước chính là cái giá của nền độc lập ngày hôm nay. Tiếp nối truyền thống "uống nước nhớ nguồn", thế hệ trẻ nguyện không ngừng học tập, rèn luyện phẩm chất đạo đức theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ để xứng đáng là người cán bộ của nhân dân, đồng thời luôn dành trọn lòng kính trọng, biết ơn và chăm lo chu đáo cho các gia đình chính sách, người có công trên địa bàn quê hương.


