Mẹ Việt Nam Anh hùng

102 năm cuộc đời, một lòng son sắt với non sông

"Mẹ Đào Thị Vui – 102 tuổi đời, một lòng son sắt với non sông. Đi qua nỗi đau mất chồng và con trai độc nhất, mẹ trở thành 'lá chắn thép' che chở cho cán bộ ngay trong lòng địch. Nhân dịp những ngày tri ân, mời bạn cùng đến với câu chuyện về người Mẹ anh hùng tại làng Đại An Khê, Quảng Trị – nơi lòng yêu nước mạnh hơn mọi đòn roi quân thù."

Đồng Tháp26/01/2026Phương Vy tổng hợp thông tin4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi 102, Mẹ VN anh hùng Đào Thị Vui vẫn minh mẫn kể về hành trình kiên trung giữa bom đạn, nỗi đau mất chồng con và niềm tin gửi gắm vào tương lai đất nước. Cuộc đời mẹ là biểu tượng bất khuất của vùng đất lửa Quảng Trị.

NGƯỜI PHỤ NỮ "THÉP"

Quảng Trị, mảnh đất của những huyền thoại "đất lửa", không chỉ được biết đến bởi những chiến công hiển hách mà còn bởi sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam. Trong số những đóa hoa bất tử ấy, Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui, người con của làng Đại An Khê, xã Hải Thượng (nay thuộc xã Hải Lăng), hiện thân như một biểu tượng của lòng kiên trung và ý chí bất khuất suốt hai thế kỷ.

Mẹ Đào Thị Vui sinh ngày 5 tháng 5 năm 1923, trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Ngay từ thuở đôi mươi, mẹ đã cùng người bạn đời của mình là liệt sĩ Lê Hồi dấn thân vào con đường hoạt động bí mật. Giữa vòng vây kìm kẹp của kẻ thù, mẹ làm giao liên, tiếp tế và đào hầm nuôi giấu cán bộ ngay trong vườn nhà. Năm 1949, người chồng thân yêu ngã xuống trong một trận càn, để lại mẹ một mình tần tảo nuôi con trai duy nhất là anh Lê Thịnh. Nỗi đau mất chồng khi tuổi đời còn quá trẻ không làm mẹ chùn bước, mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ, tiếp tục bám trụ để làm cơ sở cho cách mạng ngay tại vùng địch hậu.

Tiếp nối lý tưởng của cha, anh Lê Thịnh lớn lên tham gia hoạt động kinh - tài cho cách mạng. Nhưng trong sự khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vào năm 1969, anh đã anh dũng hy sinh ở tuổi 22, độ tuổi đẹp nhất của đời người. Hai lần tiễn biệt hai người thân yêu nhất ra trận và cả hai đều không trở về, nỗi đau ấy tưởng chừng có thể quật ngã bất kỳ ai. Thế nhưng, với mẹ Vui, tình yêu Tổ quốc đã hóa thành sức mạnh thép. Mẹ nén dòng nước mắt vào lòng, biến nỗi đau thành hành động, tiếp tục bảo vệ cán bộ dưới những căn hầm bí mật.

Đỉnh cao của sự can trường ấy là vào giữa tháng 11 năm 1968, khi mẹ bị địch bắt trong một trận càn gắt gao. Lúc bấy giờ, dưới hầm bí mật ngay sát chân mẹ là 17 cán bộ và chiến sĩ đang ẩn náu. Kẻ thù đã dùng những đòn tra tấn tàn khốc nhất, từ đánh đập bằng gậy gộc đến đổ nước xà phòng vào mũi, miệng nhằm ép mẹ khai ra nơi ẩn nấp của đồng đội. Nhiều lần ngất đi giữa những trận đòn roi hiểm độc, nhưng mỗi khi tỉnh lại, câu trả lời duy nhất của mẹ vẫn là sự im lặng đanh thép. Sự kiên trung ấy đã che chở an toàn cho các chiến sĩ, viết nên một trang sử vàng về lòng trung thành với Đảng, với nhân dân.

Với những cống hiến và hy sinh vô bờ bến, năm 1994, mẹ Đào Thị Vui đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Bên cạnh đó, mẹ còn được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, Huân chương Độc lập hạng Ba cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Nay đã bước sang tuổi 102, dù sức khỏe đã giảm sút theo thời gian, nhưng trí tuệ và tinh thần của mẹ vẫn vô cùng minh mẫn. Mẹ chính là nhân chứng sống, là "địa chỉ đỏ" để thế hệ trẻ tìm về soi mình, học tập về lòng yêu nước và đức hy sinh. Cuộc đời của mẹ Đào Thị Vui mãi mãi là một đóa hoa lửa rực cháy, sưởi ấm niềm tự hào cho mảnh đất Quảng Trị anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn