104
Câu chuyện 104: Người giữ ngọn đèn ký ức
Ở một ngôi làng nhỏ ven sông, bà Nguyễn Thị Mận năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi tối, trước bàn thờ liệt sĩ của gia đình, bà vẫn đều đặn thắp một ngọn đèn dầu.
Người con trai duy nhất của bà là liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh, hy sinh năm 1973 khi mới hai mươi hai tuổi. Ngày nhận giấy báo tử, bà đau đớn đến lặng người. Nhưng từ đó đến nay, chưa một ngày nào bà quên thắp đèn cho con.
Bà thường nói rằng ánh đèn ấy không chỉ để tưởng nhớ người đã khuất mà còn để giữ lại những ký ức đẹp nhất về người con trai năm xưa.
Trong ký ức của bà, Vinh là một chàng trai hiền lành, chăm chỉ và luôn sống vì mọi người. Ngày lên đường nhập ngũ, anh hứa sẽ trở về khi đất nước hòa bình.
Lời hứa ấy không thành hiện thực. Nhưng hình ảnh người con vẫn luôn hiện diện trong từng góc nhỏ của ngôi nhà.
Mỗi khi con cháu quây quần, bà lại kể về những lá thư từ chiến trường, về những lần tiễn thanh niên trong làng lên đường và về niềm tin chiến thắng của cả một thế hệ.
Ngọn đèn dầu nhỏ bé vẫn cháy đều qua năm tháng. Ánh sáng ấy như kết nối quá khứ với hiện tại, nhắc nhở con cháu về những hy sinh lớn lao của cha anh.
Đối với bà Mận, giữ ngọn đèn ký ức cũng là giữ gìn truyền thống yêu nước và lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.
Ngọn đèn ấy tuy nhỏ nhưng chứa đựng cả một thời hoa lửa của dân tộc.



