Bài viết

105- câu chuyện thời hoa lửa

Ninh Bình28/04/2026Đoàn xã Xuân Giang (Đoàn xã Xuân Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với những người lính năm xưa, ký ức vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua. Đó là những tháng ngày hành quân xuyên rừng Trường Sơn dưới mưa bom bão đạn, là những đêm trắng mắc võng bên bờ suối cạn, lắng nghe tiếng đại bác vọng về từ phía xa. Bữa cơm vội bên giao thông hào chỉ có nắm gạo sấy, ít muối vừng, nhưng ấm tình đồng đội.

Tuổi mười tám đôi mươi khi ấy không có nhiều lựa chọn. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, họ gác lại bút nghiên, rời xa mái trường, rời xa cánh đồng quê mẹ để lên đường. Hành trang chẳng có gì ngoài chiếc ba lô sờn vải và một niềm tin sắt son vào ngày non sông thống nhất. Điều nâng bước họ giữa mưa bom không chỉ là mệnh lệnh, mà là cái siết tay thật chặt trước giờ xuất kích, là manh áo vá san sẻ nhau trong đêm rừng giá rét.Ngày hòa bình trở lại, người về mang theo vết thương trên da thịt, nhưng tinh thần thì vẫn vẹn nguyên như thuở lên đường. Họ trở về với ruộng đồng, nhà máy, lặng lẽ dựng xây quê hương bằng chính đôi tay chai sần và ý chí không chịu khuất phục. “Thời hoa lửa” vì thế chưa bao giờ tắt. Đó không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là ngọn lửa nhắc thế hệ hôm nay hiểu giá trị của hòa bình, biết sống có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến. Bởi độc lập hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của một thế hệ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn