106
Câu chuyện 106: Những bông hoa trên tuyến lửa
Trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa, bên cạnh những người lính còn có những cô gái thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, bảo đảm giao thông thông suốt.
Họ được đồng đội trìu mến gọi là “những bông hoa trên tuyến lửa”.
Nguyễn Thị Hương là một trong số những cô gái ấy. Năm 1972, khi vừa tròn mười tám tuổi, chị tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Công việc hằng ngày của Hương là san lấp hố bom, vận chuyển vật tư và hướng dẫn các đoàn xe đi qua những đoạn đường nguy hiểm.
Bom đạn không làm chị và đồng đội nao núng. Mỗi khi máy bay địch ngừng đánh phá, họ lại nhanh chóng có mặt trên mặt đường để khắc phục hậu quả.
Có những ngày làm việc liên tục từ sáng đến đêm. Quần áo lấm đầy đất đỏ, bàn tay phồng rộp vì lao động nặng nhọc nhưng ai cũng giữ nụ cười lạc quan.
Trong những giờ nghỉ hiếm hoi, các cô gái thường hát cho nhau nghe những bài ca về quê hương và ngày chiến thắng.
Tiếng hát ấy vang lên giữa núi rừng như tiếp thêm sức mạnh cho mọi người vượt qua gian khó.
Nhiều người trong số họ đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường Trường Sơn. Tuổi xuân của họ dừng lại ở những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời.
Nhưng sự hy sinh ấy không vô nghĩa. Những đóng góp thầm lặng của họ đã góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc.
Những bông hoa trên tuyến lửa sẽ mãi là biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam – kiên cường, dũng cảm và giàu lý tưởng trong một thời hoa lửa.



