Bài viết

107

Đồng Nai12/06/2026anh (phú vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 107: Khúc hát giữa rừng Trường Sơn

Năm 1973, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, đơn vị của chiến sĩ Nguyễn Văn Nam đóng quân tại một khu rừng già để chuẩn bị cho một nhiệm vụ mới.

Sau nhiều ngày hành quân liên tục, ai cũng mệt mỏi. Những cơn mưa rừng kéo dài khiến quần áo luôn ẩm ướt, đường đi lầy lội và việc tiếp tế gặp nhiều khó khăn.

Tối hôm ấy, khi công việc đã tạm ổn định, các chiến sĩ quây quần bên một bếp lửa nhỏ. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, đồng chí Chính – người nổi tiếng hát hay trong đơn vị – cất lên một bài hát về quê hương.

Tiếng hát vang lên mộc mạc nhưng đầy cảm xúc. Những giai điệu quen thuộc nhanh chóng lan tỏa, khiến mọi người như quên đi những vất vả của chiến tranh.

Người nhớ cánh đồng lúa quê nhà. Người nhớ dòng sông tuổi thơ. Người nhớ người mẹ già vẫn ngày ngày ngóng tin con nơi tiền tuyến.

Không ai nói ra nhưng tất cả đều hiểu rằng chính những ký ức bình dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua gian khổ.

Sau bài hát đầu tiên, cả đơn vị cùng hòa giọng. Tiếng hát vang xa giữa đại ngàn Trường Sơn, hòa cùng tiếng gió và tiếng suối đêm.

Một chiến sĩ trẻ xúc động nói: “Rồi sẽ có ngày chúng ta trở về, mang những bài hát này hát giữa quê hương thanh bình.”

Lời nói ấy nhận được những cái gật đầu đầy tin tưởng.

Nhiều năm sau, những người lính năm xưa vẫn nhớ như in đêm hát giữa rừng Trường Sơn. Đó không chỉ là phút giây giải trí hiếm hoi mà còn là biểu tượng của niềm tin, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.

Khúc hát giữa rừng Trường Sơn đã trở thành một phần ký ức đẹp của những người lính trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn