108- câu chuyện thời hoa lửa
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, hình ảnh người thợ điện trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi hiên ngang trên pháp trường lăng Chánh Sát đã trở thành biểu tượng bất khuất cho khí tiết của thanh niên Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh. Với trái tim rực cháy lòng yêu nước và căm thù giặc sâu sắc, anh đã dũng cảm thực hiện kế hoạch đặt mìn tại cầu Công Lý nhằm tiêu diệt phái đoàn quân sự cao cấp của địch, để rồi khi rơi vào tay đối phương, dù chịu muôn vàn đòn roi tra tấn chết đi sống lại, anh vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, bảo vệ tuyệt đối bí mật của tổ chức. Tôi thực sự xúc động khi đọc lại những giây phút cuối đời của anh, khi anh từ chối bịt mắt để được nhìn thấy mảnh đất quê hương thân yêu lần cuối và dõng dạc hô vang: "Hãy nhớ lấy lời tôi!" cùng những lời hô vang ủng hộ Đảng, ủng hộ Bác Hồ vĩ đại, biến pháp trường tàn khốc thành nơi tuyên ngôn cho niềm tin tất thắng của chính nghĩa. Đối với tuổi trẻ Xuân GIang chúng tôi hôm nay, chín phút làm nên lịch sử của anh Trỗi chính là ngọn lửa truyền cảm hứng mạnh mẽ, nhắc nhở chúng tôi rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi biết sống vì lý tưởng cao đẹp và sẵn sàng dấn thân cho lợi ích chung của dân tộc. Chúng tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, đó là sự đánh đổi bằng máu xương của những người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, từ đó thôi thúc mỗi đoàn viên thanh niên phải không ngừng học tập, rèn luyện và tích cực tham gia các phong trào "Đền ơn đáp nghĩa" tại địa phương. Học tập tinh thần anh Trỗi, tuổi trẻ Xuân GIang nguyện biến lòng biết ơn thành hành động thực tế, luôn xung kích trong mọi nhiệm vụ, không ngại khó, ngại khổ để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh và viết tiếp những trang sử hào hùng của dân tộc trong thời đại mới. Hình ảnh anh Nguyễn Văn Trỗi vẫn mãi là đóa hoa bất tử trong lòng chúng tôi, là kim chỉ nam cho khát vọng cống hiến và là động lực để thế hệ hôm nay vững bước trên con đường cách mạng mà cha ông đã dày công vun đắp.



