10. Nguyễn Văn Cường
Những ngày đầu hạ, gió từ cánh đồng Duệ Nam thổi qua hàng tre, mang theo mùi lúa mới và những ký ức không dễ gọi tên. Trong ký ức ấy có đồng chí Nguyễn Văn Cường – người con của xã Tiên Du, quê Bắc Ninh – một thương binh đã đi trọn con đường từ lũy tre làng đến tuyến lửa của cuộc Kháng chiến chống Mỹ.
Thuở nhỏ, ông lớn lên giữa nhịp sống cần lao, sớm quen với bùn đất và mồ hôi. Khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, chàng trai Nguyễn Văn Cường rời mái nhà tranh, mang theo lời dặn của mẹ và niềm tin giản dị: đi để quê hương được yên bình. Trên chiến trường, ông được giao những nhiệm vụ thầm lặng nhưng khắc nghiệt: vận chuyển, bảo đảm thông tin, bám đường dưới mưa bom. Mỗi bước chân là một lần đối diện hiểm nguy, mỗi đêm hành quân là một lần thử thách ý chí.
Trong một trận đánh ác liệt, khi đang đưa hàng qua khu vực bị oanh kích, ông bị thương nặng. Đất đá vùi lấp, khói lửa mịt mù, sự sống treo lơ lửng trong khoảnh khắc mong manh. Nhưng người lính ấy đã không buông xuôi. Ông được đồng đội cứu sống, để rồi mang theo vết thương suốt đời như một dấu mốc của tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường.
Ngày trở về, Nguyễn Văn Cường không chọn sống trong ký ức. Ông trở lại với ruộng đồng, với những mùa cấy gặt, với nhịp sống chậm mà bền. Từng bước tập đi sau thương tật, từng việc nhỏ góp cho làng xóm – tất cả được ông làm bằng sự kiên trì lặng lẽ. Không ồn ào kể công, ông giữ cho mình một nếp sống giản dị, cần mẫn, để quá khứ lùi vào phía sau như nền sâu cho hiện tại.
Người Duệ Nam nhắc đến ông bằng ánh nhìn trân trọng. Bởi ở Nguyễn Văn Cường, họ thấy rõ hình ảnh của một thế hệ đã biết đặt Tổ quốc lên trên hết, đã đi qua chiến tranh mà không đánh mất niềm tin vào cuộc sống.
Câu chuyện về ông không nhiều lời, nhưng đủ để lắng lại trong lòng người đọc: hòa bình hôm nay được bồi đắp từ những bước chân âm thầm như thế – từ lũy tre làng đến tuyến lửa, và trở về để tiếp tục dựng xây.



