11 NĂM TUỔI THANH XUÂN TRONG NHÀ TÙ
Trương Mỹ Hoa, sinh năm 1945 – Gò Công
Có một cuộc chiến diễn ra mà không có tiếng súng.
Không có chiến hào.
Không có xe tăng.
Nhưng vẫn có máu và nước mắt.
Đó là cuộc đấu tranh của những người tù chính trị.
Trương Mỹ Hoa, sinh năm 1945, tham gia hoạt động cách mạng từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Năm 1964, khi mới 19 tuổi, bà bị bắt.
Từ tuổi 19 đến 30, những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, bà trải qua 11 năm bị giam cầm, trong đó có hai lần bị đày ra Côn Đảo.
Năm 1973, Hiệp định Paris được ký kết.
Tin hòa bình đến với những phòng giam.
Nhưng với những tù nhân chính trị, cuộc đấu tranh chưa kết thúc.
Đối phương tìm cách lập hồ sơ mới, biến tù chính trị thành những người phạm tội hình sự để tránh việc trao trả.
Các nữ tù nhân quyết định chống lại.
Một trong những cách họ đấu tranh là chống việc chụp ảnh và lấy dấu vân tay.
Khi bị ép chụp ảnh, các chị tìm cách làm biến dạng khuôn mặt để ảnh không thể dùng nhận dạng.
Còn với dấu vân tay, họ thực hiện một việc đau đớn hơn nhiều.
Mỗi ngày, họ mài những đầu ngón tay xuống nền xi măng thô ráp cho đến khi vân tay bị mòn đi.
Đó là một cuộc đấu tranh bằng chính cơ thể mình.
Tháng 3/1975, Trương Mỹ Hoa được trả tự do.
Sau ngày đất nước thống nhất, người phụ nữ từng trải qua 11 năm tù đày tiếp tục công tác và sau này trở thành Phó Chủ tịch nước.
Nhưng mỗi lần trở lại Côn Đảo, ký ức về những người đồng đội vẫn trở về.
Những người đã chết trong nhà tù.
Những người không kịp nhìn thấy hòa bình.
Có những người chiến đấu ngoài chiến trường bằng súng. Có những người chiến đấu trong nhà tù bằng chính ý chí của mình. Và cả hai đều góp phần làm nên ngày hòa bình.

