Bài viết

111

Đồng Nai12/06/2026hoàng (phú vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 111: Người viết thư báo tử

Trong chiến tranh, có những nhiệm vụ vô cùng khó khăn không phải trên chiến trường mà ở phía sau hậu phương. Một trong số đó là viết thư báo tử gửi về gia đình các liệt sĩ.

Ông Phạm Văn Bình từng là cán bộ chính trị của một đơn vị bộ đội chủ lực. Công việc của ông không chỉ động viên chiến sĩ mà còn thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt khi có đồng đội hy sinh.

Mỗi lần cầm bút viết thư báo tử, ông đều cảm thấy nặng lòng.

Ông hiểu rằng chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi ấy sẽ mang đến nỗi đau vô cùng lớn cho một gia đình ở quê nhà.

Vì thế, ông luôn cố gắng viết bằng tất cả sự trân trọng và chân thành.

Ông kể về tinh thần dũng cảm của người chiến sĩ, về những đóng góp của họ đối với đơn vị và khẳng định rằng sự hy sinh ấy sẽ mãi được Tổ quốc ghi công.

Có những đêm, sau khi viết xong thư, ông không thể ngủ được. Trong tâm trí ông hiện lên hình ảnh những người mẹ, người cha đang mong ngóng tin con.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương nhưng vẫn không quên những lá thư năm ấy.

Nhiều năm sau, trong một cuộc gặp mặt cựu chiến binh, ông bất ngờ gặp người em gái của một liệt sĩ từng nhận thư báo tử do chính mình viết.

Người phụ nữ ấy nắm chặt tay ông và nói: “Gia đình tôi luôn biết ơn những người đã chiến đấu cùng anh trai tôi.”

Khoảnh khắc ấy khiến ông xúc động nghẹn ngào.

Người viết thư báo tử là một hình ảnh lặng thầm của chiến tranh. Họ không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu nhưng vẫn mang trong lòng những mất mát và nỗi đau của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn