Mẹ Việt Nam Anh hùng

111. Viết về MẸ VNAH NGUYỄN THỊ BÚN

Viết về MẸ VNAH NGUYỄN THỊ BÚN

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những câu thơ nghẹn ngào về hình ảnh người mẹ đào hầm nuôi cán bộ, chèo đò đưa bộ đội sang sông chính là khúc tráng ca bất tử về những người Mẹ của cả dân tộc Việt Nam. Đối với thế hệ bước ra từ bom đạn, hai tiếng “Mẹ ơi” không chỉ hướng về đấng sinh thành, mà còn là lời gọi thiêng liêng dành cho các Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng — những người đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do. Trang sử nước nhà càng hào hùng bao nhiêu, thì nỗi đau của các Mẹ lại chất chồng bấy nhiêu. Và câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Bún, ngụ tại ấp Xóm Mới, xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi là một minh chứng đầy cảm động cho đức hy sinh vĩ đại đó.Ghé thăm Mẹ vào một buổi trưa hè tháng Bảy rực nắng, chúng tôi được lắng nghe Mẹ trải lòng về cuộc đời đầy thăng trầm trải dài qua hai thế kỷ. Mẹ sinh được bảy người con trong khói lửa chiến tranh, nhưng một người con không may bạo bệnh qua đời từ thuở nhỏ. Giữa những năm tháng đất nước lâm nguy, Mẹ Bún cũng như bao người phụ nữ đất thép khác, vừa gánh vác vai trò người vợ, người mẹ, vừa là một chiến sĩ kiên cường tham gia công tác phá đường, rào làng, phục vụ tiền tuyến. Với tâm niệm sâu sắc của thời chiến: “Người dơ thì tắm bằng nước, nước dơ thì phải rửa bằng máu”, Mẹ đã lần lượt động viên chồng và các con hướng về mặt trận.Bi kịch và thử thách liên tiếp dội xuống mái nhà của Mẹ. Ngày nhận tin chồng trong một lần đi lấy gạo nuôi bộ đội bị giặc phục kích bắt giữ và xử bắn, Mẹ tưởng như không thể đứng vững. May mắn thay, phát súng tử thần của kẻ thù không cướp đi mạng sống của ông, nhưng chúng lại đem ông về giam cầm, tra tấn dã man. Suốt 4 năm ròng rã trong ngục tù tăm tối, giặc không khai thác được bất kỳ thông tin mật nào từ người chiến sĩ kiên trung nên đành phải thả ông về.Những tưởng giông bão đã qua, gia đình sẽ được sum vầy bên mái tranh nghèo, nhưng chiến tranh tàn khốc lại một lần nữa gọi tên các con của Mẹ. Hai trong số sáu người con trai lên đường ra trận đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Nỗi đau “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” dằn xé tâm can người Mẹ gầy gò. Đau xót hơn cả, một trong hai người con liệt sĩ của Mẹ đến nay vẫn chưa tìm thấy hài cốt, anh vẫn nằm lại đâu đó nơi đất mẹ bao la chưa thể trở về bên vòng tay Mẹ; người con còn lại hiện đã được quy tập và an nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Củ Chi.Hơn 40 năm hòa bình lập lại, tiếng súng bom giờ chỉ còn là dư âm của ký ức. Đảng, Nhà nước và chính quyền địa phương luôn dành những chính sách đền ơn đáp nghĩa, chăm lo chu đáo cho Mẹ để xoa dịu đi những mất mát năm xưa. Hiện tại, Mẹ Bún đang sống an vui, đầm ấm trong sự phụng dưỡng của vợ chồng người con trai út cùng hai người cháu nội hiếu thảo, ngoan hiền. Sự sum vầy của cháu con như liều thuốc bồi đắp phần nào khoảng trống trong lòng Mẹ. Thế nhưng, nỗi đau âm ỉ thì vẫn còn đó, bởi với một người mẹ chưa tìm thấy xương máu của con mình, thì hành trình đi qua chiến tranh vẫn chưa thực sự khép lại.Được sống và học tập trong một đất nước hòa bình, thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay luôn mang theo lòng biết ơn vô hạn trước một lịch sử được viết bằng máu, nước mắt và cả những nốt lặng hy sinh của những người Mẹ. Hiểu rằng bản thân đang sống thay cho cả phần đời của những người đã ngã xuống, tuổi trẻ quyết tâm ra sức rèn đức luyện tài, phấn đấu hết mình để chung tay xây dựng và bảo vệ quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của Mẹ và các anh hùng liệt sĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn