112. Viết về MẸ VNAH ĐẶNG THỊ LỚT
Viết về MẸ VNAH ĐẶNG THỊ LỚT
Chiến tranh đã đi qua nhưng những hậu quả tàn khốc mà nó để lại trên thể xác và tâm hồn của biết bao thế hệ người dân nước Việt thì vẫn chưa thể phai nhòa. Trong khúc tráng ca hào hùng vang dội của dân tộc, sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng thiêng liêng, cao cả của các Mẹ Việt Nam Anh hùng chính là một tượng đài bất tử. Các Mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc.
Để một lần nữa được lắng nghe và ghi nhớ những trang sử sống ấy, chúng tôi đã tìm đến ngôi nhà tình nghĩa của Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Lớt (sinh năm 1933), ngụ tại ấp Gò Nổi, xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi.
Thực hiện theo lời dạy thiêng liêng của Bác Hồ: “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”, Mẹ Đặng Thị Lớt đã dấn thân vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bằng một ý chí sắt đá. Bất chấp hiểm nguy và ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, Mẹ kiên cường băng qua những làn mưa bom bão đạn để tải gạo tiếp tế cho bộ đội địa phương ngoài sa trường. Không những thế, Mẹ còn mưu trí, gan dạ trực tiếp đánh xe bò chở thi thể các đồng chí, đồng bào đến tận ấp chiến lược để làm vũ khí đấu tranh chính trị sắc bén, vạch trần tội ác của quân thù.
Thế nhưng, để đổi lấy ngày đất nước sạch bóng quân thù, người Mẹ gầy gò ấy đã phải gánh chịu những mất mát tột cùng xé thắt tâm can. Chỉ trong một trận chiến khốc liệt vào năm 1969, Mẹ cùng một lúc mất đi cả hai chỗ dựa lớn nhất của cuộc đời: người bạn đời thân yêu — ông Lê Văn Cứu — và người con trai cả — anh Lê Văn Vững — đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Nỗi đau góa phụ và tang tóc mất con chưa kịp nguôi ngoai, thì đến năm 1973, cuộc kháng chiến tàn khốc lại tiếp tục cướp đi sinh mạng người con trai thứ hai của Mẹ là anh Lê Văn Như.
Nối tiếp truyền thống kiên trung của gia đình, người con trai thứ tư là anh Lê Văn Hoàng đã tham gia học tập tại trường Thiếu Sinh Quân, sau đó tiếp tục cống hiến phục vụ trong quân ngũ và trở thành bộ đội phục viên. Đến năm 1985, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc hướng về mặt trận 779 tại chiến trường Campuchia, người con trai thứ năm của Mẹ là anh Lê Văn Quặn lại hăng hái lên đường tòng quân. Sau những năm tháng chiến đấu gian khổ nơi đất bạn, anh bị bệnh nặng, được giải quyết xuất ngũ trở về quê nhà rồi cũng lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay Mẹ.
Trải qua bao lần tiễn biệt người thân, Mẹ Lớt lại nén đau thương, âm thầm bám trụ ruộng đồng, tảo tần buôn gánh bán bưng để nuôi dạy những người con còn lại khôn lớn. Không phụ lòng mong mỏi và đức hy sinh của Mẹ, các người con đều trưởng thành, có cuộc sống ổn định và luôn mang trong mình niềm tự hào sâu sắc về truyền thống cách mạng của gia đình, luôn trân trọng từng giọt máu xương mà cha và các anh đã hiến dâng. Sợi chỉ đỏ lòng yêu nước ấy vẫn cuộn chảy vẹn nguyên qua các thế hệ, khi giờ đây, người con trai út của Mẹ đang tiếp tục phục vụ trong quân đội, và người cháu trai của Mẹ cũng đã hăng hái lên đường nhập ngũ ngay khi vừa tròn 18 tuổi xuân.
Mỗi Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng tuy có một hoàn cảnh, một câu chuyện riêng, nhưng ở các Mẹ đều bừng sáng một điểm chung: đó là lòng nhân ái bao la, đức bao dung vĩ đại, tình yêu quê hương thiết tha và một khí chất kiên cường, bất khuất. Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ Đặng Thị Lớt chính là tài sản tinh thần vô giá, trường tồn cùng lịch sử ngàn năm của dân tộc, mãi mãi được Tổ quốc ghi công và tri ân. Đứng trước Mẹ, thế hệ trẻ hôm nay thấu hiểu sâu sắc cái giá của hòa bình, nguyện hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện để chung tay xây dựng quê hương Củ Chi ngày càng giàu đẹp, văn minh.



