113
Câu chuyện 113: Người mẹ giữ chiếc khăn tay
Trong chiếc tủ gỗ cũ của gia đình bà Nguyễn Thị Lành có một chiếc khăn tay màu trắng đã ngả vàng theo năm tháng. Đó là kỷ vật cuối cùng của liệt sĩ Trần Văn Khải, người con trai duy nhất của bà.
Năm 1971, trước ngày lên đường nhập ngũ, Khải được mẹ tự tay may cho một chiếc khăn tay bằng vải trắng. Bà cẩn thận thêu lên góc khăn hai chữ “Bình an” như lời cầu chúc dành cho con.
Ngày chia tay, bà trao chiếc khăn cho Khải và dặn dò: “Mang theo để nhớ mẹ, nhớ quê hương và giữ gìn sức khỏe.”
Khải mỉm cười nhận lấy rồi lên đường nhập ngũ. Trong những lá thư gửi về sau đó, anh nhiều lần nhắc đến chiếc khăn tay mà mẹ tặng.
Anh kể rằng mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy chiếc khăn ra ngắm. Nó giúp anh cảm thấy như mẹ vẫn luôn ở bên mình.
Năm 1973, Khải anh dũng hy sinh trong một trận đánh lớn. Sau chiến tranh, đồng đội tìm thấy chiếc khăn trong ba lô của anh và gửi lại cho gia đình.
Ngày nhận lại kỷ vật, bà Lành bật khóc. Chiếc khăn vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có màu vải đã phai theo thời gian.
Từ đó đến nay, bà luôn giữ chiếc khăn ở nơi trang trọng nhất trong nhà. Mỗi lần nhìn thấy nó, bà lại nhớ đến người con trai đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Chiếc khăn tay nhỏ bé ấy chứa đựng tình mẫu tử thiêng liêng, nỗi nhớ thương và niềm tự hào của một người mẹ có con là liệt sĩ.
Người mẹ giữ chiếc khăn tay cũng là người đang gìn giữ những ký ức đẹp đẽ của một thời hoa lửa không thể nào quên.



