Mẹ Việt Nam Anh hùng

113. Viết về MẸ VNAH HUỲNH THỊ LÍP

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng trên mảnh đất được mệnh danh là “Đất thép thành đồng” Củ Chi, những câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của các người Mẹ vẫn luôn là bài học khắc cốt ghi tâm cho thế hệ mai sau. Một trong những biểu tượng kiên trung ấy là Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Líp, ngụ tại Tổ 1, ấp Phú Thuận, xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi — người đã gạt nước mắt nén chịu nỗi đau để hiến dâng những người con thân yêu cho nền độc lập, tự do của dân tộc.

Cuộc đời Mẹ Huỳnh Thị Líp là một hành trình dài tảo tần và đong đầy tình nhân ái bao la. Mẹ sinh được 11 người con (7 trai, 4 gái) và nhận nuôi một người con trai từ thủa nhỏ khi gia đình anh gặp nhiều khó khăn. Nuôi dưỡng đàn con đông đúc trong hoàn cảnh gian khó, chông gai của thời chiến, nhưng khi đất nước lâm nguy, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, Mẹ đã kiên cường động viên các con lên đường chống giặc cứu nước.

Mất mát đầu tiên dội xuống lòng Mẹ khi người con trai nuôi vừa chớm tuổi thiếu niên, hăng hái xin Mẹ đi làm giao liên ở Sài Gòn. Trong một lần dẫn đoàn cán bộ lên Bến Dược, anh đã bị biệt kích Mỹ phát hiện và bắn chết. Nước mắt người Mẹ chưa kịp vơi, nấm mồ con nuôi cỏ chưa kịp xanh thì hung tin khác lại giáng xuống: người con trai thứ ba của Mẹ — lúc bấy giờ đang làm nhiệm vụ giao liên ở Bình Dương — phát hiện biệt kích Mỹ đang chuẩn bị rút quân bên bìa rừng. Anh lập tức báo tin cho đoàn quân y của ta biết rồi cùng các chiến sĩ dũng cảm tiến vào rừng tìm kiếm địch. Trong trận chiến ấy, anh đã anh dũng hy sinh; đau đớn thay, quân thù đã kéo thi thể anh đi khiến gia đình không thể tìm thấy.

Cùng một lúc mất đi hai người con trai hiếu thảo, riêng người con thứ ba lại chịu cảnh gửi xác nơi viễn xứ, lòng Mẹ đau như cắt. Thế nhưng, không chịu gục ngã, Mẹ kìm nén bi thương vào tận đáy lòng để tiếp tục bám trụ xóm làng, làm điểm tựa vững chắc và động viên các con còn lại tiếp tục tham gia kháng chiến với một niềm tin sắt son vào ngày quê hương sạch bóng quân thù.

Đến thăm Mẹ vào một buổi chiều ấm áp ở tuổi 88, ngồi lắng nghe những lời tâm sự ngắt quãng, chúng tôi mới cảm nhận hết vết thương lòng sâu thẳm trong đôi mắt nhìn xa xăm của Mẹ. Thời gian trôi qua, người bạn đời cùng ba người con khác của Mẹ (con trai thứ 2, thứ 6 và con gái thứ 7) cũng lần lượt qua đời vì bạo bệnh. Hiện tại, Mẹ đang sống an vui bên người con gái út tên Thủy và cháu nội. Những người con còn lại của Mẹ dù mỗi người lập nghiệp một nơi nhưng đều đã trưởng thành, có cuộc sống ổn định và thường xuyên quây quần về thăm Mẹ. Nhờ tình yêu thương che chở vô điều kiện ngày ấy, gia đình người con trai nuôi đến nay vẫn luôn giữ mối liên lạc, thường xuyên quan tâm và chăm sóc Mẹ chu đáo.

Ở tuổi xế chiều, mọi chi tiêu hàng ngày của Mẹ đều dựa vào số tiền trợ cấp hàng tháng của Nhà nước. Mẹ nở nụ cười hiền hậu, chia sẻ về triết lý sống giản dị: “Một ngày có thể ăn một hai chén cơm, chủ yếu là rau với cá đồng. Mình già rồi, sống dễ tính cho con cháu nó khỏe, đừng làm khổ tụi nhỏ.” Mẹ kể trước đây mắt bị mờ đã được hỗ trợ mổ miễn phí, nay tuy có chút lệch nhưng vẫn nhìn rõ; mỗi khi đau ốm đều được đưa đi Viện Y học dân tộc để chữa trị kịp thời. Khi nhắc về niềm vui tuổi già, mắt Mẹ sáng bừng lên khoe vừa được các con đưa đi tham quan nhiều nơi, trong đó chuyến đi khiến Mẹ hạnh phúc, mãn nguyện nhất chính là được ra thủ đô viếng Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Hàng năm, chính quyền địa phương và các tổ chức đoàn thể đều ghé thăm, tặng quà cho Mẹ. Thế nhưng đối với Mẹ, món quà tinh thần quý giá hơn cả chính là tấm lòng của mọi người — chỉ cần thế hệ hôm nay luôn nhớ đến những người như Mẹ là Mẹ đã thấy vui rồi, không cần gì cao quý hơn. Dẫu vậy, tận sâu trong góc khuất tâm hồn, khi nhắc đến người con trai thứ ba, Mẹ vẫn đau đáu một tâm nguyện duy nhất: ước sao trước khi nhắm mắt xuôi tay có thể tìm thấy hài cốt của anh để đưa anh về sưởi ấm bên gia đình.

Chiến tranh đã lấy đi của Mẹ những người thân yêu nhất, để lại vết thương lòng theo Mẹ suốt cả cuộc đời. Đứng trước tấm gương đáng kính của Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Líp, thế hệ trẻ hôm nay càng thấu hiểu sâu sắc giá trị của độc lập, tự do. Sự hy sinh của các Mẹ và xương máu của các anh hùng liệt sĩ chính là lời nhắc nhở thế hệ thanh niên hôm nay phải sống sao cho thấu tình đạt lý, ra sức học tập và cống hiến để xứng đáng là những người con của quê hương Củ Chi kiên cường, bất khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn