114. Viết về MẸ VNAH HỒ THỊ NÓI
Viết về MẸ VNAH HỒ THỊ NÓI
Tuổi trẻ hôm nay thật may mắn và hạnh phúc biết bao khi được ngồi trên ghế nhà trường, được sống trong hòa bình và bảo bọc trong tình yêu thương. Những làn mưa bom, bão đạn của cuộc chiến tranh giữ nước dẫu đã hoàn toàn lùi xa vào dĩ vãng, nhưng mỗi khi lật giở lại những trang sử cũ, ba tiếng “Mẹ Việt Nam” vẫn luôn vang lên đầy thiêng liêng, khiến lòng chúng ta miên man cảm xúc và trào dâng lòng biết ơn vô hạn.Trên mảnh đất Củ Chi kiên cường, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Hồ Thị Nói chính là một minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất, hết lòng vì nước vì dân của người phụ nữ đất thép.Mẹ Hồ Thị Nói sinh năm 1930, hiện ngụ tại căn nhà số 1419, đường Nguyễn Thị Rành, ấp Phú Lợi, xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi. Trong những năm tháng sục sôi của cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc, Mẹ chính là một hậu phương vững chắc, là chiếc nôi chở che cho biết bao cán bộ tập kết. Để nuôi giấu chiến sĩ, Mẹ chẳng quản ngại gian khổ, hàng ngày lặn lội bẻ rau, tát cá, chắt chiu từng bữa cơm ấm nghĩa tình. Người Mẹ gầy gò ấy thà nhịn đói, chịu khát, quyết không để các chiến sĩ cách mạng phải chịu thâm hụt lương thực mưu sinh.Năm 1969, giông bão lớn dội xuống mái nhà khi người bạn đời thân yêu của Mẹ anh dũng hy sinh ngoài mặt trận. Chồng mất, để lại mình Mẹ bơ vơ gánh vác cả gia đình giữa thời buổi loạn lạc, nguy hiểm vây hãm. Thế nhưng, bi thương không làm Mẹ ngã quỵ. Mẹ vừa đóng vai trò trụ cột nuôi dạy đàn con thơ, vừa trực tiếp dấn thân chiến đấu như một chiến sĩ kiên cường trên khắp các mặt trận từ Phú Hòa Đông, Trảng Bàng cho đến Tây Ninh.Trong một lần dũng cảm dẫn đường đưa nhân dân đi thoát ly, Mẹ bị giặc bắt giam tại Gò Dầu suốt 7 ngày đêm. Tại đây, kẻ thù đã dùng những trận "mưa roi" cùng đòn roi tra tấn dã man hòng bẻ gãy ý chí của người phụ nữ cách mạng. Dù máu đã đổ, dù thân xác phải chịu muôn vàn đau đớn, Mẹ vẫn một lòng kiên trung, cắn răng chịu đựng, tuyệt đối không hé lộ một nửa lời tin mật của đất nước, chiến đấu bằng những giọt sức lực cuối cùng vì khát vọng ngày hòa bình độc lập.Khói lửa tan đi, non sông thu về một mối, Mẹ cùng các con trở về quê nhà Củ Chi, gắn bó với ruộng đồng và cuộc sống làm nông bình dị. Cuộc đời Mẹ sinh được 11 người con (6 trai, 5 gái). Trả giá cho nền độc lập hôm nay, Mẹ đã tiễn đưa 2 người con trai mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khốc liệt. Hiện tại, Mẹ còn lại 9 người con, ai cũng đã trưởng thành, có cuộc sống ổn định. Mẹ đang sống trong sự phụng dưỡng, hiếu thảo của người con trai Lê Văn Thanh.Để tri ân công lao trời biển và sự hy sinh vĩ đại của Mẹ, ngày 17/12/1994, Mẹ Hồ Thị Nói đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”. Bên cạnh tình yêu thương của gia đình, Mẹ còn nhận được sự phụng dưỡng, chăm lo chu đáo từ UBND Thành phố cùng các ban ngành đoàn thể thuộc Khu di tích lịch sử Địa đạo Bến Dược.Dẫu biết quy luật thời gian là khắc nghiệt, cách đây không lâu Mẹ không may mắc phải căn bệnh tai biến khiến chân và tay trái cử động khó khăn, phải điều trị tại Bệnh viện Huyện Củ Chi, nhưng tinh thần kiên trung của người Mẹ đất thép vẫn luôn là vầng sáng sưởi ấm lòng cháu con.Đứng trước tấm gương hy sinh vĩ đại của Mẹ Hồ Thị Nói, thế hệ trẻ hôm nay xin được gửi lời tri ân chân thành và sâu sắc nhất. Tuổi trẻ nguyện hứa sẽ ra sức học tập, rèn đức luyện tài và làm việc thật tốt để đưa đất nước ngày càng phát triển giàu mạnh, văn minh, quyết không phụ những giọt nước mắt thầm lặng và xương máu mà Mẹ cùng thế hệ cha anh đã hiến dâng cho Tổ quốc.



