115. Viết về MẸ VNAH ĐỖ THỊ SANG
Viết về MẸ VNAH ĐỖ THỊ SANG
Một buổi chiều gió nhẹ, khi ráng chiều nhuộm đỏ rực cả một vùng trời bao la xa thẳm của vùng đất cách mạng, chúng tôi có dịp tìm về ấp Phú Lợi, xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi để thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Đỗ Thị Sang.
Bước qua khoảng sân nhỏ, hình ảnh đầu tiên chạm vào mắt chúng tôi là dáng người nhỏ nhắn của Mẹ đang ngồi trên chiếc võng mắc qua hai gốc cây mít trước sân nhà. Mẹ ngồi quay lưng về phía ánh dương, để những tia nắng muộn màng cuối ngày khẽ rọi lên bờ vai gầy, khắc họa rõ nét từng nếp nhăn thời gian trên gương mặt phúc hậu. Đi qua những năm tháng bão giông của lịch sử, người bạn đời của Mẹ đã anh dũng ngã xuống trong cuộc chiến tranh giữ nước. Nối gót cha, người con trai cả của Mẹ cũng đã hiến dâng tuổi xuân xanh, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường nước bạn khi làm nghĩa vụ quốc tế. Để tri ân những cống hiến và hy sinh to lớn ấy, năm 2017, Mẹ Đỗ Thị Sang đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Thấy bóng dáng sấp ngửa của thế hệ cháu con ghé thăm, gương mặt Mẹ bừng lên niềm vui sướng. Ở tuổi xế chiều, Mẹ luôn ao ước có người để cùng trò chuyện, để Mẹ được sống lại và sẻ chia về một thời thanh xuân oanh liệt. Mẹ bùi hồi nhớ lại những năm tháng dắt díu bốn người con thơ chạy giặc hết nơi này đến nơi khác, bươn chải làm đủ mọi công việc nặng nhọc, vất vả nhất để các con có được bữa ăn qua ngày. Một mình Mẹ vừa làm ba, vừa làm mẹ, vừa gánh vác gia đình để làm hậu phương vững chắc cho chồng yên tâm làm nhiệm vụ thiêng liêng với Tổ quốc. Khoảng bốn tháng trước ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Mẹ cùng các con về vùng đất Phú Mỹ Hưng khai hoang lập địa. Ngày ấy, người con trai cả mới mười lăm tuổi đã biết cùng Mẹ chặt cây dựng mái nhà tranh, cùng Mẹ lội ruộng cấy cày để chắt chiu từng hạt gạo cho các em có bữa cơm no.
Thế nhưng, quy luật chiến tranh vốn tàn khốc. Khi trưởng thành, anh lên đường nhập ngũ theo bước chân của người cha năm xưa. Sau vài tháng huấn luyện, anh cùng đồng đội sang giúp nước bạn Campuchia chống lại chế độ diệt chủng Khmer Đỏ. Chỉ vỏn vẹn bốn tháng chiến đấu trên đất khách, anh đã anh dũng hy sinh. Sự tàn bạo của kẻ thù đã vĩnh viễn cướp đi cơ hội trở về đoàn tụ bên Mẹ và các em của người chiến sĩ trẻ. Vì cách trở địa lý và bom đạn hiểm nguy lúc bấy giờ, Mẹ không thể lặn lội sang nhận và đưa thi hài con về chôn cất tại quê nhà. Đội ngũ đồng đội đã đưa anh về an táng cùng các anh em chiến sĩ khác tại một nghĩa trang ở tỉnh Đồng Nai.
Kể đến đây, đôi mắt mờ đục của Mẹ chợt rưng rưng lệ. Dẫu điều kiện gia đình còn nhiều khó khăn, nhưng suốt nhiều năm ròng, cứ đến dịp Tết Đoan ngọ và Tết Nguyên đán là Mẹ lại lặn lội đến thăm mộ con mỗi năm hai lần. Mẹ chu đáo mua cho anh những bộ quần áo mới, mang đến cho anh những món ăn mà thuở sinh thời anh yêu thích nhất. Trong tâm can của người mẹ, anh chưa bao giờ lớn, vẫn luôn là đứa con trai bé bỏng cần sự chở che, chăm sóc của Mẹ. Mẹ từng đau đáu tâm nguyện được bốc mộ, đưa anh về lại vùng đất Củ Chi để được ở gần bên Mẹ, nhưng Ban quản lý nghĩa trang đã động viên, đề nghị để anh nằm lại sưởi ấm hương hồn cùng hàng ngũ đồng đội.
Hiện tại, Mẹ Sang đang sống trong sự phụng dưỡng và yêu thương của vợ chồng người con trai út. Tuổi cao sức yếu, đôi mắt Mẹ giờ đã mờ lòa, không còn nhìn rõ mọi vật. Khi chúng tôi đến, Mẹ phải nheo mắt thật nhiều để cố nhìn ra những bóng người lờ mờ trước mặt. Cũng vì sức khỏe suy kiệt và đôi mắt kém, hơn một năm nay Mẹ đã không thể tự mình đi Đồng Nai thăm mộ con trai. Lòng Mẹ nhớ thương, đau đáu về đứa con phương xa biết nhường nào.
Giờ phút chia tay, Mẹ cứ bịn rịn nắm chặt lấy tay chúng tôi, ngập ngừng như vẫn còn muốn giữ chân chúng tôi lại để kể thêm nhiều câu chuyện nữa về thời xuân trẻ, về người bạn đời và đứa con thân yêu. Sự hy sinh thầm lặng và khí chất kiên trung của Mẹ Đỗ Thị Sang chính là vầng sáng, là niềm tự hào vô giá của thế hệ trẻ hôm nay. Nguyện cầu chúc cho Mẹ luôn thật nhiều sức khỏe, bình an bên con cháu để chúng con còn nhiều cơ hội được về lại Phú Mỹ Hưng, ngồi bên võng tre lắng nghe những câu chuyện về một thời oanh liệt đã xa.



