116. Viết về MẸ VNAH HÀ THỊ BỨC
Viết về MẸ VNAH HÀ THỊ BỨC
Sinh thời, Bác Hồ kính yêu đã từng nghẹn ngào ngợi ca: “Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ cả hai miền Nam Bắc đã sinh ra và nuôi dạy những thế hệ anh hùng của nước ta”. Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt có thể lành lại theo năm tháng, nhưng nỗi đau mất đi những người thân yêu nhất — những phần máu thịt thiêng liêng — thì vẫn còn vẹn nguyên trong lòng các Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Giữa một buổi chiều mưa tháng Sáu, chúng tôi tìm về căn nhà thanh bình tại ấp Phú Hiệp, xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi để thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Hà Thị Bức. Ở tuổi 82, lật giở lại những trang ký ức đầy bi tráng, Mẹ đã cho chúng tôi thấy chân dung của một người phụ nữ đất thép mưu trí, kiên gan, cả một đời thầm lặng gánh chịu muôn vàn hy sinh vì độc lập của quê hương.
Cuộc đời Mẹ Hà Thị Bức bắt đầu gánh chịu những dông bão của thời chiến từ năm 1968. Giữa chiến dịch Mậu Thân khốc liệt, người bạn đời thân yêu của Mẹ — Liệt sĩ Phan Văn E — đã anh dũng ngã xuống trong một trận càn quét tàn bạo của quân thù. Nhận hung tin, Mẹ đau đớn đến lặng người nhưng vẫn phải nuốt nước mắt vào lòng, gượng dậy một mình gánh vác gia đình để nuôi dạy ba người con thơ là Hà Thị Sực, Hà Văn Phên và Hà Văn Quên khôn lớn. Đứng trước những mất mát tột cùng, Mẹ chỉ bộc bạch bằng chất giọng nhẹ nhàng mà kiên định: “Đất nước có chiến tranh, sự hy sinh cho cách mạng là chuyện thường tình, còn nhiều bà mẹ khác cũng vậy, chỉ mong sao cho quê hương được hòa bình là mẹ mãn nguyện rồi”.
Thế nhưng, thử thách một lần nữa lại gọi tên người mẹ gầy gò ấy. Năm 1983, người con trai thứ hai của Mẹ nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tình nguyện gia nhập quân ngũ và lên đường chiến đấu tại chiến trường Campuchia, góp phần giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng Pôn Pốt. Trong một trận chiến cam go, anh đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn 19 tuổi xuân. Kể đến đây, đôi mắt Mẹ lại nghẹn ngào dòng lệ. Làm sao không xót xa cho được khi đứa con trai ngoan hiền, mang theo biết bao hoài bão và hy vọng của tuổi trẻ, đã mãi mãi nằm lại nơi đất khách quê người để đổi lấy cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân.
Vượt qua bao khúc tráng ca đau thương của gia đình, hiện tại Mẹ Hà Thị Bức đang sống an vui trong sự phụng dưỡng của người con trai thứ ba và trong vòng tay ấm áp, trân trọng của xóm giềng. Dù tuổi cao sức yếu, mỗi khi trái gió trở trời thân thể lại đau ốm, Mẹ vẫn giữ tinh thần lạc quan và thường xuyên tham gia sinh hoạt cùng Hội Người cao tuổi địa phương.
Đồng hành cùng Mẹ, Đảng và Nhà nước luôn dành sự quan tâm chu đáo với khoản trợ cấp 6 triệu đồng hàng tháng, giúp Mẹ trang trải các chi phí trong cuộc sống thường nhật. Vào những ngày lễ lớn của dân tộc như 30/4, 27/7, 22/12 hay dịp Tết Nguyên đán, các phái đoàn chính quyền và đoàn thể đều đến thăm hỏi, tặng quà, đem hơi ấm tình thân lan tỏa để xoa dịu phần nào những khoảng trống không gì bù đắp được trong lòng Mẹ.
Trải qua bao cuộc trường chinh máu lửa, người mẹ Việt Nam đã gánh cả nỗi đau giang sơn trên đôi vai gầy yếu suốt chiều dài lịch sử. Thế nhưng, khi nhìn quê hương hồi sinh và đàn cháu con trưởng thành, nỗi buồn trong ánh mắt Mẹ chợt tan biến, nhường chỗ cho niềm vinh dự, tự hào khôn xiết vì đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho Tổ quốc.
Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ Hà Thị Bức là tài sản tinh thần vô giá, trường tồn cùng thời gian. Đứng trước vầng sáng kiên trung ấy, thế hệ trẻ hôm nay nguyện gửi tới Mẹ lời tri ân sâu sắc nhất, tự hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện để chung tay xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với từng giọt nước mắt và máu xương mà các thế hệ cha anh đã ngã xuống.



