Bài viết

117

Đồng Nai12/06/2026hoàng (phú vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 117: Lá thư gửi mẹ trước giờ xuất trận

Đêm trước một trận đánh lớn vào đầu năm 1975, chiến sĩ trẻ Trần Văn Minh ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ trong hầm trú ẩn để viết thư về cho mẹ.

Ngoài trời, tiếng pháo vọng lại từ xa báo hiệu trận chiến sắp bắt đầu. Trong không gian yên tĩnh hiếm hoi ấy, Minh cẩn thận nắn nót từng dòng chữ.

Anh kể cho mẹ nghe rằng mình vẫn khỏe mạnh, đơn vị đoàn kết và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Minh không nói nhiều về hiểm nguy phía trước. Anh chỉ mong mẹ ở quê nhà yên tâm và giữ gìn sức khỏe.

Ở cuối thư, anh viết: “Nếu ngày mai con có phải đi xa hơn nữa, mẹ hãy luôn tự hào vì con đã sống xứng đáng với quê hương và gia đình mình.”

Lá thư được gấp lại cẩn thận rồi gửi theo đường quân bưu.

Sáng hôm sau, đơn vị bước vào trận chiến quyết liệt. Các chiến sĩ chiến đấu với tinh thần quả cảm và niềm tin tất thắng.

Trong trận đánh ấy, Minh đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.

Vài tuần sau, lá thư mới đến tay người mẹ ở quê nhà.

Đọc những dòng chữ của con trai, bà vừa khóc vừa mỉm cười. Bà đau đớn vì mất con nhưng cũng tự hào vì con đã hoàn thành trách nhiệm với Tổ quốc.

Lá thư ấy được gia đình gìn giữ suốt nhiều năm như một báu vật.

Nó không chỉ là lời nhắn gửi cuối cùng của người con dành cho mẹ mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao cả của thế hệ trẻ Việt Nam trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn