118. Viết về MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH
Viết về MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH
Trong lịch sử đấu tranh oanh liệt của dân tộc, nếu Củ Chi được mệnh danh là “Đất thép thành đồng” thì Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành chính là một tượng đài bằng thép — một biểu tượng linh hồn, sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Viết về các Mẹ, về những người phụ nữ đất thép kiên trung, chúng ta không thể không nghiêng mình trước cuộc đời vĩ đại đầy nước mắt nhưng cũng tràn đầy kiên cường của Mẹ Rành.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ cơ cực bươn chải giữa ruộng đồng đã sớm rèn giũa cho Mẹ một nghị lực phi thường và đức tính chịu thương, chịu khó. Đến tuổi trưởng thành, Mẹ nên duyên cùng thầy giáo Nguyễn Văn Cầm — một người trí thức sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Dưới mái nhà tranh nghèo, hai vợ chồng đã cùng nhau nuôi dạy đàn con khôn lớn bằng dòng sữa ngọt ngào và lòng yêu nước thiết tha.
Thế nhưng, giông bão chiến tranh ập đến cấu xé xóm làng, Mẹ không chỉ làm tròn vai trò người vợ hiền, người mẹ đảm đang mà còn tự mình bước ra mặt trận với tư cách một chiến sĩ quả cảm. Gia đình Mẹ có 10 người con, thì có đến 8 người con trai lần lượt lên đường và anh dũng hy sinh trên chiến trường chống Mỹ cứu nước. Nỗi đau “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” chưa dừng lại ở đó, Mẹ còn gánh thêm hai lần tang tóc khi hai người cháu nội, cháu ngoại — đều là chiến sĩ bộ đội — tiếp tục ngã xuống dưới làn mưa bom bão đạn.
Mất đi 8 người con và 2 người cháu, mười khúc ruột lần lượt đứt đoạn, nỗi đau dồn dập ấy tưởng chừng có thể làm quỵ ngã bất cứ ai. Nhưng đứng trước kẻ thù tàn bạo, Mẹ Nguyễn Thị Rành vẫn hiên ngang đứng vững như cây tùng, cây đước giữa rừng chông. Câu nói giản dị, mộc mạc mà chứa đựng một sức mạnh vĩ đại của Mẹ đã làm lay động bao thế hệ:
“Con của tui chết cho Tổ quốc, tui hổng tiếc đâu!”
Lời khẳng định ấy là kết tinh của một tình yêu nước đến độ thượng thừa, nơi nỗi đau riêng đã hoàn toàn hòa vào niềm tự hào chung của cả một dân tộc, nơi Mẹ xem sự hy sinh của máu mủ mình là cái giá thiêng liêng và xứng đáng cho nền độc lập của nước nhà.
Không dừng lại ở hậu phương, Mẹ trực tiếp dấn thân vào vùng nguy hiểm. Trên cương vị Hội trưởng Hội Mẹ chiến sĩ, Mẹ ngày đêm thầm lặng đào hầm nuôi giấu cán bộ, chắt chiu từng gùi gạo tiếp tế lương thực, băng mình qua đồn bốt làm giao liên đưa thư mật. Đã có lần Mẹ rơi vào tay giặc, bị ép cung và chịu những trận tra tấn, nhục hình chết đi sống lại. Thế nhưng, kẻ thù với vũ khí tối tân và đòn roi tàn độc đã phải khiếp nhược, nể phục trước một người phụ nữ nhỏ bé mang tinh thần “gan vàng, dạ sắt”, một lòng trung kiên quyết không nửa lời phản bội cách mạng, phản bội Đảng.
Sau ngày 30/04/1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối, Mẹ lại trở về với đời thường, tiếp tục là tấm gương sáng mẫu mực, động viên con cháu lao động sản xuất để tái thiết và xây dựng quê hương từ đống đổ nát của chiến tranh.
Để tri ân công lao vĩ đại và sự hy sinh vô bờ bến ấy, năm 1978, Mẹ Nguyễn Thị Rành đã vinh dự được Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Mẹ trút hơi thở cuối cùng vào năm 1979, khép lại hành trình một thế kỷ cống hiến trọn vẹn cho giang sơn. Giờ đây, tên của Mẹ đã trang trọng được đặt cho những tuyến đường huyết mạch, những ngôi trường, trạm y tế và các công trình văn hóa lớn trên mảnh đất Củ Chi và Thành phố Hồ Chí Minh.
Chân dung Mẹ Nguyễn Thị Rành sẽ mãi mãi là ngọn lửa bất diệt, khúc ca bất tử về tình mẫu tử hòa quyện với tình yêu Tổ quốc. Đứng trước vầng hào quang kiên trung của Mẹ, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm trân trọng cuộc sống yên bình hiện tại, tự hứa sẽ ra sức học tập, lao động hết mình để tiếp tục gìn giữ và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, vững bước trên con đường mà Mẹ và các anh hùng liệt sĩ đã dùng cả máu và nước mắt để vạch lối, khai hoang.



