Cựu chiến binh

11. Người ngã trước, người sau đỡ 12. Một tiểu đội trong mưa bom 13. Chia nhau nắm cơm nguội giữa rừng

Câu chuyện kể về một đêm hành quân gian khổ trên dãy Trường Sơn, nơi tình đồng đội được thể hiện rõ nét qua những khoảnh khắc người lính ngã xuống và được đồng đội nâng đỡ, dìu nhau vượt qua lằn ranh sống – chết.

Hưng Yên28/12/2025Lâm Hải Tiến (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Trường Sơn, người ta quen với việc ngã xuống. Ngã vì trượt chân, vì đói lả, vì kiệt sức, hoặc vì một mảnh bom vô hình vừa lướt qua. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy một người ngã mà bị bỏ lại phía sau.

Đêm ấy, đội hình chúng tôi vượt qua một con dốc dài, đất nhão vì mưa. Mỗi bước chân là một lần dò dẫm. Anh Phúc đi trước tôi bất ngờ khuỵu xuống. Ba lô kéo anh trượt dài thêm mấy mét. Tôi lao tới giữ lại, vai anh đập mạnh vào ngực tôi đau điếng.

Anh thở dốc, mồ hôi hòa với nước mưa chảy thành dòng.
“Tôi… không sao…” – anh nói nhưng giọng đã yếu hẳn.

Không cần bàn bạc, hai người phía sau lập tức ghé vào. Người đỡ vai, người nâng ba lô. Đội hình chậm lại, nhưng không ai phàn nàn. Trường Sơn dạy chúng tôi hiểu rằng: một người không đi được thì cả đội cùng đi chậm.

Anh Phúc được dìu đi suốt quãng dốc. Có lúc anh gần như được kéo lê, nhưng bàn chân vẫn chạm đất. Khi vượt qua đỉnh dốc, anh ngẩng lên, mắt đỏ hoe. Không ai nói lời cảm ơn. Ở đây, đỡ nhau là điều hiển nhiên như hơi thở.

Giữa Trường Sơn, người ngã trước không phải để nằm lại.
Người sau sinh ra là để đỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn