12. Bác Hồ với một em bé bị lạc
Trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, Bác Hồ thường xuyên đi thăm đồng bào, cán bộ, chiến sĩ và các địa phương. Mỗi khi xuất hiện ở nơi đông người, Bác luôn được mọi người kính trọng và chào đón.
Nhưng dù ở đâu, Bác vẫn đặc biệt chú ý đến những em nhỏ.
Bác thường quan sát xem các em có vui không, có được chăm sóc đầy đủ không. Nếu thấy em nào có hoàn cảnh khó khăn hoặc đang gặp chuyện gì, Bác thường tìm cách giúp đỡ.
Một lần, Bác đến dự một buổi gặp gỡ có rất đông người.
Người lớn đứng thành từng nhóm.
Trẻ em cũng được đưa đến để chào đón Bác.
Không khí lúc ấy rất vui.
Mọi người đều muốn được nhìn thấy Bác.
Giữa lúc đông người, Bác bất chợt nhìn thấy một em bé đứng một mình ở phía ngoài.
Em không chạy chơi như những bạn khác.
Em đứng im, vẻ mặt lo lắng.
Thỉnh thoảng em nhìn xung quanh như đang tìm kiếm một ai đó.
Bác chú ý đến em.
Bác hỏi người đứng gần:
“Cháu bé kia là con của ai?”
Những người xung quanh không biết.
Bác nhìn em một lúc rồi hỏi:
“Cháu đang tìm ai phải không?”
Em bé không trả lời ngay.
Có lẽ vì còn nhỏ và đang sợ nên em chỉ nhìn Bác.
Bác bước lại gần hơn.
Bác không làm em sợ.
Bác nhẹ nhàng hỏi:
“Cháu tên gì?”
Em nói tên mình.
Bác hỏi tiếp:
“Bố mẹ cháu đâu?”
Lúc ấy em bé bắt đầu khóc.
Bác hiểu rằng em đã bị lạc.
Giữa một nơi đông người, một đứa trẻ nhỏ bị mất người thân chắc chắn sẽ rất hoảng sợ.
Bác không để em đứng một mình.
Bác bảo những người xung quanh tìm cách thông báo để bố mẹ em biết con đang ở đâu.
Bác cũng nhắc mọi người phải cẩn thận, không được để em đi lung tung.
Trong lúc chờ người thân đến, Bác ở lại nói chuyện với em.
Bác hỏi em ở đâu.
Hỏi em đi cùng ai.
Hỏi em có nhớ tên bố mẹ không.
Em vừa trả lời vừa lau nước mắt.
Bác động viên:
“Cháu đừng khóc. Rồi bố mẹ sẽ đến.”
Giọng nói của Bác rất nhẹ nhàng.
Em bé dần bình tĩnh hơn.
Bác lấy một chút đồ ăn hoặc quà nhỏ cho em.
Bác bảo em ngồi nghỉ.
Những người xung quanh lúc này cũng chú ý hơn đến em.
Họ tìm cách liên lạc với gia đình.
Một lúc sau, người thân của em xuất hiện.
Người mẹ vừa nhìn thấy con đã vội chạy đến ôm lấy em.
Em bé cũng chạy về phía mẹ.
Hai mẹ con ôm nhau trong niềm vui mừng.
Người mẹ xúc động cảm ơn Bác.
Bác chỉ mỉm cười và nói rằng trẻ em còn nhỏ, phải được người lớn quan tâm và chăm sóc cẩn thận.
Bác không cho rằng mình vừa làm một việc gì lớn lao.
Đối với Bác, giúp một em nhỏ tìm được cha mẹ là một việc rất tự nhiên.
Sau khi gia đình em bé đoàn tụ, Bác vẫn hỏi thêm:
“Cháu có khỏe không?”
Người mẹ trả lời rằng cháu vẫn khỏe.
Bác căn dặn người mẹ lần sau khi đưa con đến nơi đông người phải chú ý giữ cháu bên cạnh.
Nếu trẻ còn nhỏ thì cần có người lớn đi cùng.
Không nên để trẻ tự đi một mình giữa đám đông.
Câu chuyện ấy cho thấy Bác Hồ luôn có một tình cảm đặc biệt dành cho trẻ em.
Bác không chỉ quan tâm đến những em học giỏi hay những em có thành tích tốt.
Bác quan tâm đến tất cả các em.
Một em bé bị lạc giữa đám đông cũng khiến Bác chú ý.
Một em nhỏ đang khóc cũng khiến Bác dừng lại.
Bác luôn muốn trẻ em được sống trong sự yêu thương và chăm sóc.
Điều khiến mọi người cảm động là Bác đang có rất nhiều công việc.
Xung quanh Bác có rất đông người.
Có nhiều việc quan trọng cần giải quyết.
Nhưng khi nhìn thấy một em bé đang lo lắng, Bác vẫn dành thời gian quan tâm.
Bác không nghĩ rằng đó là một việc quá nhỏ nên có thể bỏ qua.
Bác từng căn dặn mọi người rằng trẻ em còn nhỏ, chưa có khả năng tự bảo vệ mình như người lớn.
Vì vậy, người lớn phải có trách nhiệm chăm sóc và bảo vệ các em.
Trẻ em cần được ăn uống đầy đủ.
Cần được học tập.
Cần được vui chơi.
Cần được sống trong môi trường an toàn.
Đó là trách nhiệm của gia đình và xã hội.
Tình yêu thương của Bác dành cho trẻ em không phải chỉ thể hiện trong những buổi gặp mặt.
Bác thường gửi thư cho thiếu nhi.
Hỏi thăm việc học.
Động viên các em cố gắng.
Bác cũng quan tâm đến trẻ em nghèo, trẻ em ở vùng xa và những em có hoàn cảnh khó khăn.
Bác mong muốn không có em nhỏ nào bị bỏ quên.
Câu chuyện về em bé bị lạc tuy rất giản dị nhưng cho chúng ta thấy một phẩm chất đáng quý của Bác Hồ: sự yêu thương và quan tâm đến con người bắt đầu từ những điều rất nhỏ.
Bác có thể dành thời gian cho một em bé giữa lúc rất bận rộn.
Bác kiên nhẫn lắng nghe.
Bác không làm em sợ.
Bác giúp em bình tĩnh và tìm lại người thân.
Đó là cách thể hiện tình yêu thương rất chân thành.
Ngày nay, chúng ta cũng có thể học theo Bác từ những việc nhỏ.
Khi thấy một em nhỏ bị lạc, hãy tìm người lớn hoặc cơ quan có trách nhiệm để giúp đỡ.
Khi thấy một bạn đang buồn, hãy hỏi thăm.
Khi thấy bạn gặp khó khăn, hãy giúp bạn trong khả năng của mình.
Không nên thờ ơ trước khó khăn của người khác.
Bởi đôi khi, một hành động quan tâm nhỏ cũng có thể giúp một người đang lo lắng cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Và đó cũng là một trong những bài học đẹp về tình yêu thương con người mà Bác Hồ để lại.



