Cựu chiến binh

12,CÂU CHUYỆN CỦA BÁC LÊ QUANG DINH THÔN THẠCH TIẾN

BÁC DINH THẠCH TIẾN

Thanh Hóa10/03/2026HOÀNG LƯỜNG TÙNG (ĐOÀN XÃ QUẢNG CHÍNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn Thạnh Tiến, xã Quảng Chính, tỉnh Thanh Hóa, có một người lính mà bà con trong làng ai cũng kính trọng – bác Lê Quang Dinh, một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng “thời hoa lửa”.

Mỗi buổi chiều, khi ánh nắng vàng trải dài trên con đường làng, bác Đinh thường ngồi bên hiên nhà, nhấp chén trà nóng, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một thời tuổi trẻ đầy khói lửa.

Năm ấy, khi đất nước còn chìm trong chiến tranh, chàng trai trẻ Lê Quang Dinh mới tròn đôi mươi. Làng quê nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Ngày tiễn thanh niên lên đường, cả làng đứng kín sân đình. Tiếng trống, tiếng loa gọi tên từng người nhập ngũ vang lên giữa buổi sáng mùa hè.

Mẹ bác Dinh nắm chặt tay con trai, chỉ nói một câu giản dị:

“Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ làng.”

Chàng trai trẻ khoác ba lô, bước lên xe quân đội với trái tim rực cháy. Đó là ngày bác bắt đầu hành trình của một người lính trong những năm tháng ác liệt

Chiến trường khắc nghiệt hơn bất kỳ điều gì bác từng tưởng tượng. Những cánh rừng rậm, những con đường hành quân xuyên đêm, những trận bom rung chuyển đất trời.

Có lần đơn vị bác phải bám trụ suốt nhiều ngày trong rừng sâu. Lương thực cạn dần, mưa rừng xối xả, nhưng không ai nản chí. Bác Dinh và đồng đội vẫn động viên nhau:

“Chừng nào đất nước còn chiến tranh, mình còn đứng vững.”

Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị bác bị pháo kích dữ dội. Khói lửa mù trời. Bác cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa cứu thương binh. Chính trong trận đó, bác đã cõng một người bạn bị thương nặng băng qua hàng trăm mét giữa làn đạn.

Sau này nhắc lại, bác chỉ cười hiền:

“Lúc ấy chỉ nghĩ làm sao đưa đồng đội về, chứ không kịp nghĩ đến nguy hiểm.”

Khi chiến tranh kết thúc, bác Dinh trở về quê nhà Thanh Hóa. Con đường làng năm xưa vẫn vậy, nhưng nhiều người bạn cùng nhập ngũ đã không còn trở về.

Bác trở thành hội viên của Hội Cựu Chiến binh Việt Nam, sống giản dị, chăm lo ruộng vườn và tham gia các hoạt động của thôn.

Người dân Thạnh Tiến vẫn thường nghe bác kể chuyện chiến trường cho lớp trẻ. Không phải để nói về chiến công, mà để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.

Giờ đây, mái tóc bác đã bạc trắng. Nhưng trong ánh mắt của người lính già vẫn còn nguyên một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước và ký ức của một thời tuổi trẻ.

Những câu chuyện của bác Lê Quang Dinh vẫn được truyền lại trong thôn Thạnh Tiến như một phần ký ức của làng quê.

Một thời hoa lửa đã đi qua.
Nhưng tinh thần của người lính năm xưa vẫn còn cháy mãi trong lòng quê hương Thanh Hóa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn