12 ngày đêm Hà Nội không ngủ - NĐC
Tôi là Trần Quang Huy, nguyên chiến sĩ pháo cao xạ tham gia bảo vệ Thủ đô trong Chiến dịch Linebacker II.
Tôi là Trần Quang Huy, nguyên chiến sĩ pháo cao xạ tham gia bảo vệ Thủ đô trong Chiến dịch Linebacker II.
Năm ấy tôi 19 tuổi. Vừa rời ghế nhà trường, tôi khoác lên mình màu áo lính và đứng vào trận địa pháo phòng không giữa lòng Hà Nội. Không ai trong chúng tôi nghĩ rằng thành phố yên bình này lại có ngày rực lửa đến như vậy.
Đêm đầu tiên, còi báo động vang lên xé toang bầu trời. Tôi ngẩng lên chỉ thấy từng tốp máy bay ném bom xuất hiện như những vệt đen khổng lồ. Trận địa rung lên khi pháo khai hỏa.
Tiếng pháo nổ chát chúa, ánh lửa đỏ rực cả bầu trời. Chúng tôi vừa nạp đạn, vừa điều chỉnh nòng pháo, tay run nhưng mắt không rời mục tiêu.
Có những khoảnh khắc, tôi cảm giác cả Hà Nội như đang thở cùng chúng tôi.
Đêm thứ ba, một trận đánh kéo dài đến sáng. Mắt ai cũng đỏ ngầu vì khói pháo và thiếu ngủ. Nhưng không ai rời vị trí. Có đồng chí vừa băng bó vết thương xong đã quay lại trận địa ngay.
“Còn bầu trời này là còn phải bắn!” – anh ấy nói.
Tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc chiếc máy bay địch bốc cháy trên bầu trời đêm. Cả trận địa vỡ òa. Nhưng niềm vui ấy không kéo dài lâu, vì phía sau vẫn còn những đợt tấn công khác.
12 ngày đêm ấy, chúng tôi gần như không ngủ. Có lúc chỉ kịp dựa vào nòng pháo chợp mắt vài phút rồi lại bật dậy khi còi báo động vang lên.
Hà Nội khi đó không chỉ có pháo đạn. Hà Nội còn có sự kiên cường của hàng triệu con người – bộ đội, dân quân, bác sĩ, người dân… tất cả cùng đứng trong một trận tuyến.
Ngày cuối cùng, khi tiếng bom lắng xuống, bầu trời trở lại yên tĩnh, tôi mới nhận ra tay mình vẫn đang run.
Chúng tôi không hò reo quá lâu. Chỉ lặng im nhìn nhau. Vì ai cũng hiểu rằng, có những chiến thắng được đánh đổi bằng những mất mát không thể đong đếm.
Bây giờ, mỗi lần nhìn lên bầu trời Hà Nội, tôi lại nhớ về 12 ngày đêm ấy – nơi tuổi trẻ chúng tôi đã hóa thành ánh lửa để giữ lấy bầu trời Tổ quốc.



