12 ngày đêm lịch sử trên bầu trời thủ đô
Tôi là Lưu Viết Hưng, người con của xã Xuân Hoà, tỉnh Lào Cai. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ về những năm tháng từ 1968 đến năm 1972, lòng tôi vẫn như còn vang tiếng còi báo động, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời Hà Nội trong chiến dịch lịch sử “12 ngày đêm”.
Đó là quãng đời tuổi trẻ mà tôi không bao giờ quên.
Ngày rời quê lên đường
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, tôi nhận lệnh nhập ngũ.
Ngày ấy tôi còn rất trẻ. Quê hương Xuân Hoà vẫn còn nghèo, nhưng tình người thì luôn đầm ấm. Ngày biết tôi lên đường, bà con trong bản đến động viên rất đông.
Mẹ tôi lặng lẽ chuẩn bị cho con trai ít cơm nắm và chiếc khăn tay tự may.
Bà nắm chặt tay tôi rồi nói:
“Hưng à, đi thì phải giữ mình. Còn sống thì trở về với mẹ.”
Nghe mẹ nói, lòng tôi nghẹn lại.
Cha tôi ít nói hơn. Ông chỉ nhìn tôi rồi bảo:
“Đã là trai thì khi Tổ quốc cần phải biết đứng lên.”
Sáng hôm lên đường, sương núi phủ kín bản làng Xuân Hoà. Tôi bước đi mà trong lòng vừa háo hức, vừa lo lắng.
Không ai biết chiến tranh sẽ còn kéo dài bao lâu.
Những tháng ngày quân ngũ
Sau thời gian huấn luyện, tôi được điều động vào đơn vị phòng không.
Những năm ấy, miền Bắc liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá. Chúng tôi ngày đêm trực chiến, bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Cuộc sống của người lính rất gian khổ.
Có những đêm rét cắt da, anh em vẫn phải thức trắng bên trận địa. Ăn uống thiếu thốn, ngủ nghỉ chập chờn, nhưng không ai than vãn.
Ai cũng hiểu:
“Nếu mình lơ là một phút, bom đạn sẽ rơi xuống nhà dân.”
Điều ấy khiến chúng tôi luôn căng mình chiến đấu.
Chiến dịch 12 ngày đêm
Cuối năm 1972, chiến dịch “12 ngày đêm” bắt đầu.
Đó là những ngày tháng mà suốt đời tôi không thể quên.
Đêm Hà Nội đỏ rực bởi bom đạn. Tiếng còi báo động vang lên liên tục. Máy bay B-52 gầm rú trên bầu trời như xé toạc màn đêm.
Trận địa của chúng tôi luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.
Có đêm, máy bay địch đánh phá dữ dội đến mức mặt đất rung chuyển. Ánh lửa bốc cao khắp nơi.
Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác khi nhìn những chiếc B-52 xuất hiện trên màn hình radar. Tim ai cũng đập dồn dập.
Người chỉ huy hô lớn:
“Bình tĩnh! Quyết tâm bảo vệ Hà Nội!”
Rồi những quả tên lửa của ta lao lên bầu trời đêm.
Khoảnh khắc nhìn chiếc B-52 bốc cháy rơi xuống, cả trận địa như vỡ òa.
Nhưng chiến thắng ấy cũng phải trả giá bằng máu và nước mắt.
Có những đồng đội vừa còn ngồi cạnh tôi, ít phút sau đã hi sinh vì bom đạn.
Tôi nhớ nhất anh Phúc — người bạn thân cùng đơn vị. Trong một trận ném bom ác liệt, anh đã lao ra cứu thương binh dù bom vẫn đang trút xuống.
Anh không trở về nữa.
Đêm ấy, tôi ngồi lặng trong giao thông hào mà nước mắt cứ chảy xuống.
Chiến tranh tàn khốc đến mức không cho con người kịp nói lời từ biệt.
Niềm tin giữa khói lửa
Suốt 12 ngày đêm ấy, chúng tôi gần như không ngủ.
Nhưng càng ác liệt, ý chí của anh em càng mạnh mẽ.
Chúng tôi chỉ có một suy nghĩ:
“Phải bảo vệ Hà Nội. Phải giữ bầu trời bình yên cho nhân dân.”
Khi chiến dịch kết thúc thắng lợi, nghe tin Mỹ buộc phải ngừng ném bom miền Bắc, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau.
Có người cười, có người khóc.
Còn tôi thì nghĩ đến quê hương Xuân Hoà và cha mẹ ở nhà.
Tôi biết rằng mình đã góp một phần nhỏ bé để bảo vệ đất nước.
Ngày trở về
Sau những năm tháng chiến đấu, tôi may mắn còn sống để trở về quê hương.
Ngày tôi trở về Xuân Hoà, mẹ tôi ôm tôi mà khóc nghẹn.
Còn tôi nhìn mái nhà cũ, nhìn khói bếp chiều bay lên mà thấy lòng bình yên đến lạ.
Nhưng chiến tranh chưa bao giờ rời khỏi ký ức tôi.
Mỗi lần nghe tiếng máy bay trên bầu trời, tôi lại nhớ về những đêm Hà Nội đỏ lửa năm ấy.
Điều tôi muốn kể với thế hệ sau
Giờ đây tuổi đã cao, tôi thường kể cho con cháu nghe về chiến dịch “12 ngày đêm” lịch sử.
Tôi muốn các con hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Đó là sự đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính.
Thế hệ chúng tôi ngày ấy sống với một niềm tin rất giản dị:
“Còn giặc thì còn chiến đấu.”
Và dù thời gian có trôi qua bao lâu, những năm tháng “hoa lửa” ấy vẫn sẽ mãi cháy trong trái tim người lính già như tôi.


